Sunday, May 1, 2016

[Novel] Devil May Cry Volume 1 - Giai đoạn 3 - Phần 1




Những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi khiến người ta được nghỉ ngơi, có lẽ nhiều hơn họ nên làm.

Nó giống như một thứ thuốc phiện. Con người không thể sống dưới sức ép liên tục.

Nhưng tác dụng của thuốc phiện chỉ là tạm thời.

Sự căng thẳng  tăng dần dưới bề mặt.

Những hình hài méo mó xuất hiện ở những nơi người ta không thể ngờ, đem đến sự khổ đau.

Những cái bóng quỷ dị vẫn chưa biến mất khỏi trong màn đêm cũng như trong bóng tối.

Chúng ẩn náu, chúng mài dũa móng vuốt và đang ngóng chờ cơ hội của mình.

Ta không bao giờ được phép quên điều này.

+++++++++++++++++++++++

Vài tuần trôi qua mà không có gì nổi bật xảy ra.

Tony đã không còn thấy dấu hiệu gì của những cái bóng kể từ đêm tại ngân hàng của Hội Oz. Gã cố gạt trận chiến ra khỏi tâm trí, trở về cuộc sống làm lính đánh thuê của mình và nhận mấy vụ lẻ tẻ.

Nhưng có thứ gì đó đã thay đổi, rất nhỏ nhặt, ẩn sau đằng sau thế giới bình thường.

Thậm chí nó còn hiển hiện rõ trong quán rượu của Bobby.

+++++++++++++++++++++++

“Này, lũ đần. Tôi đến đây để ban cho các anh công việc đây. Tôn trọng tôi một chút đi nào.”

Một buổi tối bình thường tại quán.

Enzo là tay cò mồi đầu tiên xuất hiện, khiến những kẻ hay ở đây ngạc nhiên vì đã quá quen với việc gã đến sau nửa đêm.

“Trước đấy, Tôi có việc dành cho Gilver đây!”

Tay lính đánh thuê quấn băng đã được chọn để làm vô số việc khó kể từ vụ tai nạn ở Hội Oz. Những báo cáo về sự can đảm cùng khả năng tuyệt vời của y đã được những kẻ ví dày nhất thế giới ngầm đọc hết, kẻ với khả năng như y luôn luôn thiếu. Quan trọng hơn là, Gilver không bao giờ từ chối.

Enzo vẫy Gilver qua.

“Họ muốn anh bắt cặp tối này. Có sao không?”

“Không hề.”

Gilver lấy tập tài liệu.

Enzo thích giao nhiệm vụ cho Gilver. Y ít nói và chuyên nghiệp, trong khi làm việc với Tony thì luôn phải sẵn sàng chịu đựng những lời châm biến. Ngược lại thì mọi người đều có vẻ thích Gilver.

“Cộng sự của anh cũng được chỉ định,” Enzo nói nhỏ, chỉ Tony.

“Được đấy,” Tony kêu.

“Tôi sẽ nhận. Từ lúc đi cùng cậu băng mặt đây tôi chưa bao giờ thiếu tiền cả.”

Yêu cầu công việc dành cho cả hai đã xuất hiện liên tục. Tony có nhiều kẻ thù hơn là bạn, nhưng công việc là công việc. Gã và Gilver có tài năng khó sánh, là một đội gần như vô địch. Enzo đã đưa họ công việc càng lúc càng nguy hiểm hơn thế nhưng họ lần nào cũng thành công, nhận được phần thường càng lúc càng lớn.

Những khách hàng thường xuyên ở quán Bobby lại thấy việc này khá là xui xẻo.

“Lại hai đứa đấy hả? Thỉnh thoảng cũng cho chúng tôi ít việc đi chứ!”

“Tình hình  công việc tệ lắm rồi đây này!”

“Nhanh chóng giao việc cho bọn tôi đi chứ! Hai kẻ đấy đâu phải là lính đánh thuê duy nhất?”

Mũi nhọn bao giờ cũng chĩa về phía Tony. Đám người kia yêu quý Gilver, vì y luôn đãi cả quán uống rượu miễn phí sau mỗi nhiệm vụ. Y khăng khăng nói mình không có việc gì khác để tiêu đám tiềm thừa. Có thể là gã khiến đám còn lại kia mất việc, nhưng lúc trong cái rủi cũng có cái may còn sót lại và cái may ở đây chứa đầy những rượu.

Enzo cuối cùng cũng giao hết việc của mình, và được thay thế bởi những tay cò môi mới đến. Tony rúc sâu vào cái ghế quen thuộc của mình, vừa uống rượu gin vừa ăn kem dâu.

Chỉ mình gã đã chú ý sự thay đổi rất nhỏ này.

Giọng nói luôn trêu gã vì làm rớt kem ra lung tung đã biến mất.

Giọng nói luôn phụ họa trò cười vào mỗi lần Tony kể chuyện cho Bobby và Enzo đã biến mất.

Giọng nói luôn gọi thứ bia kinh khủng giá rẻ nhất thực đơn đã biến mất.

Người đàn ông với khẩu Python kiểu cổ luôn đeo trên hông, người đã có chút quá già để làm lính đánh thuê đã không còn đến quán từ vài ngày trước.

Và không một ai - kể cả Tony - biết Grue đã đi đâu.

+++++++++++++++++++++++

“Được rồi, xin lỗi vì đã bắt nhóc đợi lâu. Ta rất hài lòng với thành quả này.”

Nell Goldstein đã hoàn thành việc cải tạo khẩu Mauser nhái mà Tony đã lấy từ Denvers, thêm vào nhiều bộ phận đến mức một người bình thường sẽ khó lòng mà cầm nổi nó. Người đàn bà nhỏ bé đã tìm thấy một khẩu súng tương tự ở một hiệu cầm đồ và để nó cùng với khẩu Mauser. Cả nó cũng được điều chỉnh qua, nâng cấp để trở thành một cặp tương xứng. Bà vuốt ve món vũ khí bằng một miếng vải lụa.

Đã gần bốn giờ sáng nhưng Goldstein không bao giờ đóng cửa khi Tony có việc cần làm. Gã đã ở lại quán Bobby thêm một lúc trước khi tới cửa tiệm.

Tony nhặt hai khẩu súng lên và hôn chúng như một con thú cưng yêu dấu.

“Tôi không thể chờ để được sử dụng hai người đẹp này,” gã nói, cười toe.

“Đi làm việc mà không mang theo vũ khí thì đúng là ngu ngốc.”

“Ta cũng có một lượng kha khá hộp tiếp đạn. Nhóc cần sử dụng đám này vì nạp thay thế bình thường sẽ không có tác dụng sau những gì ta đã làm với tay cầm. Nếu muốn thì nhóc vẫn có thể sử dụng đạn thường, nhưng phải giảm bớt thuốc súng đi nếu muốn bắn như điên.”

Tony chỉ vào mình giả vờ dỗi.

“Tại sao tôi lại làm việc như thế chứ? Bà đã làm nó, thì tôi sẽ tin tưởng vào nó, Bà già."

Gã nháy mắt với Goldstein trước khi bắt đầu một chuỗi các tư thế hành động, vũ khí cầm sẵn trong tay để kiểm tra sức nặng.

Gã thình lình buông người xuống sàn để tránh một loạt đạn tưởng tượng, đáp trả nó cũng nhanh không ngờ. Hai khẩu súng đã được chỉnh để hợp với phong cách chiến đấu tàn bạo của Tony và giờ đây vô cùng nặng, có điều gã không hề thấy phiền. Gã phất chúng một cách duyên dáng trong không khí, lần theo một đường đi đầy chết chóc có thể khiến hắn tấn công vô số mục tiêu trong tình huống chiến đấu thực sự. Cuối cùng, gã cuộn người đứng dậy.

“Tôi thích chúng,” gã quyết định.

“Bà làm tốt lắm.”

Goldstein nhìn gã đầy trách móc, như một giáo viên đang giảng giải cho một cậu học trò hư.

“Kiềm chế việc bắn như điên đi. Ta đã thiết kế lại khẩu súng nhưng nó sẽ không tồn được lâu với kiểu nhóc sử dụng.”

“Bà phải tin tưởng tôi một tí chứ.”

“Bao giờ làm được thì nhóc hãy dùng câu đấy,” Goldstein gắt.

Tony mỉm cười. Goldstein là người duy nhất có thể chỉ huy gã như vậy. Gã cảm thấy cực kì khoan dung với bà mỗi lần bà cho gã đồ chơi mới.

Gã vứt một cọc tiền lên bàn.

“Của bà nè. Gặp lại bà sau nhé!”

“Đừng có đi nhanh thế.”

Tony dừng bước, bối rối. Gã quay lại thấy Goldstein đang cười tinh quái nhìn mình.

“Giờ bà muốn gì nữa? Bà khiến tôi thấy ghê rồi nha.”

“Nhóc không nghĩ là mấy khẩu súng đấy đã xong rồi đấy chứ, hả thằng ngốc này?”

“Ý là bà là sao?”

“Đúng như ta nói đấy. Trước nhất, nhóc phải tập sử dụng chúng cho đàng hoàng.”

Tony cho là bà đang trêu gã.

“Tôi hiểu rồi. Tôi vẫn lấy chúng.”

“Được thôi. Có điều...” Goldstein đột nhiên nghiêm túc.

“Ta đang cân nhắc việc có nên nói cho nhóc biết chuyện này hay không. Nó cũng không hay cho lắm.”

“Gì thế? Bà làm tôi lo đấy.”

“Là về cái tay dạo này nhóc hay làm việc cùng.”

Tony căng thẳng.

“Ta hiểu là Enzo giới thiệu tay đó vào nghề này. Nhưng đến chính Enzo cũng không biết y là ai hay xuất thân từ đâu.”

“Gliver.”

Tony cau mày.

“Bọn tôi gọi y là Người đàn ông vô hình.”

“Có tin đồn là một thằng ngốc nghĩ sẽ kiếm được tiền bằng cách tìm ra kẻ bên dưới đám băng đó là ai. Tên đó đang mắc nợ  nên cần tiền để trả gấp. Hắn đến đây bán súng để lấy ít tiền mặt đi điều tra.”

Goldstein nhìn Tony. Thật lạ là gã không hề mất tập trung vì buồn chán với câu chuyện như thế này. Gã cau mày và tai trái đang giật giật vì bồn chồn. Goldstein biết ngay dấu hiệu của kẻ đang giấu giếm gì đó.

“Tiếp đi,” Tony khẽ giục.

“Đêm qua, hắn xuất hiện. Đã chết. Bị chém ở từ vai tới hông.”

“Rồi sao?”

“Chuyện của ta chỉ có thế thôi. Nhưng ai mà lại chỉ vì làm một việc như vậy? Lại phải chết như thế...”

“Tôi hiểu ý bà định nói gì rồi.”

Tony thở dài. Có nhiều kiếm sĩ trong  thành phố nhưng chỉ có một người có kĩ năng cùng đẳng cấp với gã. Gilver. Quan trọng hơn, nếu thông tin này đã đến tai Tony, tức là ai cũng đã biết đến nó trong thế giới ngầm. Nghĩa là nó chắc chắn đã bị phóng đại đến mức vô dụng rồi.

“Có nhiều người không muốn kẻ khác biết về quá khứ của mình,” Goldstein nói thẳng.

“Nhưng ta chưa gặp một ai tàn nhẫn đến mức giết những kẻ rình mò xung quanh chỉ để che giấu lịch sử của mình.”

“Bà nói đúng,” Tony thừa nhận.

Gã rời khỏi cửa tiệm mà không nói thêm lời nào.

Goldstein nhìn gã biến mất dưới cầu thang.

“Cẩn thận nhé, Tony. Chỉ có chúa mới biết chuyện gì cuối cùng sẽ xảy ra thôi, đúng không?”

+++++++++++++++++++++++

Chiều hôm đó, Goldstein có thêm một vị khách thứ hai.

Một người đàn ông mặc com-lê rất đẹp và đeo băng quấn kín mặt.

“Anh đúng là một kẻ kì lạ,” Goldstein nói cụt lủn.

Bà luôn kiệm lời với mọi người, nhưng ai thân thuộc với bào đều có thể nhận ra sự cáu gắt trong giọng nói.

“Tôi muốn tìm chỗ để đặt một khẩu súng.”

Gliver ngồi xuống ghế và nhìn chằm chằm Goldstein một cách thản nhiên. Bà thường xuyên phải tiếp xúc với những kẻ khó chịu, nhưng lần này bà không thể nén cơn ớn lạnh.

“Tôi có tất cả các loại súng,” bà nói. “Anh muốn tìm loại nào?”

“Thứ gì có thể bắn trúng vài mục tiêu cùng lúc thì tốt.”

Gilver ra dấu chỉ khẩu súng săn trên tường.

“Thứ giống vậy.”

Goldstein đã sửa lại thứ vũ khí hai nòng đó để nó có thể bắn được mười phát một lần. Đấy là một trong số ít những vũ khí bà phát triển mà không phải là súng lục.

“Thứ đó dùng để bắn gấu không phải người. Tầm ngắm rất kém. Anh sẽ phải dí nòng súng trực tiếp vào mục tiêu.”

“Không sao. Bà muốn bao nhiêu?”

“Cái đấy không để bán. Tôi chỉ bán súng lục thôi.”

Goldstein quay ra tiếp tục chỉnh sửa một đám bộ phận đang làm dở. Bà nổi danh kén chọn, chỉ bán vũ khí cho những ai khiến bà thấy hứng thú thay vì đám đưa đủ tiền cho bà.

“Tôi sẽ chọn cái giá của mình.”

Gilver vung một đống tiền lên bàn và vươn tay lấy khẩu súng săn.

“Đừng có ép nó. Khẩu đấy chắc chắn, nhưng anh không thể dùng nó vung vẩy như dùi cui được đâu.”

“Không sao.”

Gilver bình tĩnh giật tung cái giá đỡ, khiến cho vữa bay ra từng mảng.

“Tôi sẽ bỏ nó sau.”

Gã kiểm tra khẩu súng trước mặt một Goldstein đang choáng váng.

“Tôi không biết nhiều về súng ống, nhưng thậm chí cả tôi cũng có thể nói đây là một vũ khí tuyệt hảo. Bà dường như có kĩ năng thật vĩ đại."

Gilver gỡ đám giấy dầu đã được nhét vào những phần tháo dời và chốt khẩu súng.

Goldstein đã phải rút lại ý kiến. Lúc đầu Gilver có vẻ không thoải mái với khẩu súng cho lắm. Nhưng cách y kiểm tra trở lên linh hoạt hơn theo thời gian, như thể y có thể hấp thụ thông tin từ chính khẩu súng.

“Tôi thích cái này. Tôi sẽ lấy nó.”

Gilver nhét khẩu súng săn vào túi và đi ra cửa.

Goldstein kiểm tra đám tiền trên bàn.

“Này, chờ chút. Anh đưa tôi quá nhiều rồi.”

“Cứ giữ lấy chúng. Tôi không cần dùng đến tiền.”

“Vậy để tôi hỏi anh một việc. Anh định bắn cái quái gì vậy?”

Gilver dừng lại, lưng quay về phía Goldstein.

“Một thứ mang hình dạng con người nhưng không phải là người.”

Y bỏ đi mà không thèm nhìn lại.

Goldstein nhìn y đi, nén tiếng kêu kinh hãi. Bà ít ngạc nhiên vì điều y nói hơn hình dạng mà cái bóng gã đổ lên bức tường mờ sáng.

Nó không hề giống bóng của một người đàn ông mặc com-lê. Nó giống như một kị sĩ mặc giáp.

Goldstein cảm thấy tim mình đập nhanh như một cái píttông.

[Novel] Devil May Cry Volume 1 - Giai đoạn 2 - Phần 4




Tony phát hiện có kẻ theo đuôi gã ngay lúc rời khỏi quán Bobby.

Kẻ bám đuôi đã ẩn mình rất kĩ nhưng không đủ để thoát khỏi bản năng giết người của Tony. Đây là một sai lầm thường phạm phải của những kẻ gia nhập thế giới ngầm, do họ đã quá quen với chiến đấu hay là vì quá tự tin vào khả năng của mình.

Tony nhanh chóng cân nhắc các sự lựa chọn của mình, một chút cũng không để lộ việc đã nhận ra có kẻ bám đuôi. Gã có thể dừng lại và quay lại thật nhanh, tấn công cái bóng thứ hai đấy bằng một đòn chết người vào cổ. Gã có thể đập nát đầu tên này, để tránh một cuộc chiến tốn sức.

Tony tiếp tục đi.

Gã cần thời gian để tấn công Hội Oz và tiêu diệt đám thủ lĩnh của nó trước khi bọn này có thể tập hợp tổ chức và trả đòn. Đây là việc chưa có tiền lệ, nên Tony biết kẻ thù của gã sẽ không lường được việc sẽ bị gã tấn công trước.

Nhưng không như những Hội thật sự, kẻ địch của gã không có trụ sở chính hay đại diện chung. Gã sẽ cần phải tìm một tên địch có đủ thông tin và moi thông tin từ tên đó. Tốt nhất là bắt đầu với manh mối gần nhất, gã nghĩ.

Tony rảo nhanh bước. Đột ngột, gã  quay ngoắt người lại, bắt lấy kẻ bám đuôi đang vô ý. Điều đầu tiên gã chú ý chính là kẻ này không chỉ đi một mình. Điều thứ hai là hai kẻ bám theo này đều mới chỉ là hai thằng choai choai.

“Tao có vài thứ muốn hỏi mày đây,” gã thông báo.

Hai thằng nhóc kêu lên và kéo cò. Nhưng chúng có quá ít kinh nghiệm để có thể bắn trúng mục tiêu kể cả khi ở khoảng cách gần đến thế. Tony vung chân đá bay một đứa dính bật vào mặt đường với một cú đá đủ để bay cả răng nó. Thằng nhóc thứ hai bắn sạch cả băng, có điều nó không đủ nhanh để trúng Tony.

Nó đã hết đạn. Mật vàng chảy ròng ròng xuống cằm nó khi bị Tony đá thật mạnh vào bụng.

“Không nghe tao nói gì hả? Tao chỉ muốn mày trả lời tao một câu thôi,” Tony nói.

Gã mỉm cười nhìn xuống con mồi của mình.

“Tao nhìn ngầu thế này thôi chứ thật ra vụng về lắm đấy. Tao không thể đảm bảo không đá gẫy sống lưng mày nếu còn phải làm lần nữa đâu.”

Gió thổi tung đuôi áo khoác mới của gã, nó liếm lấy không khí như thể một ngọn lửa đỏ rực. Tony biết thằng nhóc sẽ thấy gã như thể một con quỷ đẫm máu. Có khi nó còn tè ra quần rồi.

“Ai sai bọn mày săn đuổi tao?”

Thằng nhóc trả lời gã bằng một giọng run rẩy, nói cho gã biết tên sếp của nó.

+++++++++++++++++++++++

Vài giờ sau, Tony đứng trước một góc phố.

Gã đã tẩn cho thêm một thằng sẽ-là-sát-thủ nữa trước khi tìm ra nơi cuối cùng mà Hội Oz đã tụ họp.

Gã thấy mình ở trong một khu kinh doanh hạng sang, nhìn chằm chằm vào một ngân hàng lát đá hoa. Đã nửa đêm và đường phố vắng hoe. Tony đã rời khỏi quán rượu của Bobby được sáu giờ.

Ngân hàng trông hoàn toàn bình thường. Nhưng Tony có thể ngửi thấy thứ mùi không lẫn vào đâu được của máu tanh, khói và kim loại. Không gì che dấu được mùi hôi thối của chết chóc.

Nhưng ở đây còn có thứ khác nữa. Một thứ đen tối, không tự nhiên khiến hệ thần kinh của Tony râm ran. Thứ hiện diện mục ruỗng này không thuộc về trần thế nhưng Tony luôn nhận ra nó như nhau. Gã rút kiếm ra.

Gã muốn mấy khẩu súng của mình lắm. Nhưng lại không đủ thời thời gian để  quả cửa tiệm của Nell lấy. Tony nhắm mắt và tập trung toàn bộ giác quan.

“Đúng là chỗ lạ để gặp mặt,” gã vui vẻ nói, cố gắng dụ bất cứ kẻ nào đang lẩn lút trong bóng tối.

Đấy là lúc gã nghe thấy những tiếng hét.

“DAAANNNTEEE!"

Giống hệt như cái giọng gã đã nghe thấy trước kia. Nó cấu xé tâm trí gã như móng tay nạo kèn kẹt lên bảng. Tony nhảy bật lên không trung. Gã vặn mình trên không trung và đập nát cánh cửa khóa của ngân hàng bằng một đòn duy nhất.

“DAAANNNTEEE!"

Những âm thanh quỷ dị vang lên bên trong tòa nhà. Tony lao về phía trước, kiếm giơ lên. Gã không hề dành thời gian để quan sát xung quanh.

“DAAANNNTEEE!"

Tiếng hét đó theo hắn vào sâu hơn trong ngân hàng. Tony lao vào thang máy, không rõ vì sao bị lôi kéo đến một căn phòng ở tầng trên.

“DAAANNNTEEE!"

Tiếng hét trở lên lớn hơn.

Tony cảm thấy bóng tối xung quanh hắn trở lên ngột ngạt theo từng nhịp tim. Đôi mắt rất tinh của gã như đang bày trò đùa, làm hiện ra những khuôn mặt ma quái trong bóng tối. Bầu không khí càng lúc càng trở lên đặc quánh như thể gã đang lội qua đường nấu chảy. Càng lúc càng khó di chuyển.

Tony nhận ra gã đã không còn ở trong ngân hàng...hay ít nhất cái ngân hàng này đã không còn trong thế giới loài người. Mỗi cái bóng đều trở lên quỷ dị đầy ác độc.

Tony cảm thấy mình thở nặng hơn. Sức mạnh của gã bị giảm sút. Cái thang máy trải dài trước mặt gã; có vẻ như nó sẽ chạy mãi mãi.

Thình lình, gã nhận ra mình đã ở trên đã lên đến nơi, đang đối mặt một lối thoát hiểm đơn sơ. Gã nhận thấy lũ cấp cao của Hội Oz đang chờ sau cánh cửa.

Có mùi máu tươi tràn ra từ đằng sau cánh cửa, tỏa ra bầu không khí u ám.

Tony dồn sức để đá tung cánh cửa và bắt đầu xoáy thật mạnh kiếm của mình. Gã đánh một cách mù lòa, hi vọng là trúng một thứ gì đó, thứ gì cũng được. Gã nghe thấy một tiếng hét quái dị vang lên và biết mình đã đánh trúng.

Nhưng nó không phải là người.

Tony nhận ra mình đang đối mặt một cái bóng biết cử động, một sinh vật sẫm màu đến mức ánh sáng không thể soi rọi nó. Gã đã cảm thấy nó đã dõi theo mình  từ lúc trèo vào thang máy.

“Mày không thuộc về nơi này, lũ quỷ khốn khiếp!” Tony gầm lên.

Cái bóng xà xuống Tony, vung lên một lưỡi hái. Nó bọc mình trong bóng tối như một hồn ma. Sinh vật đó tấn công với sự thịnh nộ mãnh liệt.

Tony né sang một bên và đấm mạnh khuôn mặt cái bóng bằng một cú móc phải.

“Chậm quá!”

Gã lên gối vào bụng thứ sinh vật đó và sút một cú vòng cầu ngay theo.

Dù con quỷ có vẻ không có cơ thể thực, khuôn mặt của nó lộ ra vẻ đau đớn. Những cái bóng trong phòng đột ngột dừng lại như thể choáng váng vì đòn tấn công của Tony có tác dụng.

“Đấy là tất cả những gì bọn này có thể làm hả? Đến đây nào!”

Tony vẫy mấy cái bóng còn lại đến tấn công mình. Có thể gã mang hình dáng của một con người tầm thường nhưng sức mạnh của gã đủ để đối địch với bất cứ con quỷ nào.

“Có vấn đề gì thế? Sợ à? Được thôi. Tao sẽ đến với bọn mày vậy!”

Tony nhảy nhót xung quanh căn phòng với một thứ bộ pháp mù lòa, chặt tan nát bóng tối. Từng con từng con một, những cái bóng gục xuống, bị đầy về địa ngục. Tony di chuyển nhanh đến nỗi đám quái vật đó không có thời gian để chạy hay đánh trả. Chúng tan biến với một tiếng gào khóc kinh hoàng.

“Hận nó!”

“Nhóm đêm nay bị đánh bại quá dễ dàng!”

“Giúp chúng ta với!”

“Tốt lắm, hãy hét lên!”

Tony rít lên the thé.

“Hãy kêu gào nữa đi! Hãy hét lớn lên! Khóc đi nào, lũ khốn!”

Gã tiếp tục cuộc tấn công man dại của mình, đánh lũ quỷ như ngả rạ. Gã mải mê đến nỗi không nhận ra những cái xác người trải dưới chân mình. Ở trong trạng thái bình tĩnh hơn, gã có thể sẽ nhận ra đây chính là xác của những thành viên chủ chốt trong Hội Oz.

Nếu gã chú ý chúng, câu hỏi hiển nhiên về việc ai đã giết bọn này hẳn đã xuất hiện trong đầu. Nhưng mọi ý nghĩ của gã trong nhiệm vụ này đã hoàn toàn bị vùi lấp bởi cơn thịnh nộ.

Có thứ gì đó không ổn.

Những cái xác sống lại gã đã gặp với Grue...

Những cái bóng đen không hình dạng đã xuất hiện cùng cơ thể của Denver...

Và giờ là những kẻ thù đã có hình dáng hoàn chỉnh đã biến ngân hàng thành quỷ giới...

Thứ gì đó đã bắt đầu nuốt lấy thế giới loài người.

Nhưng Tony đã đi quá xa để cảm thấy sự sợ hãi. Thay vào đó, có thứ gì đó trong gã dường như say mê trước khung cảnh kinh tởm này. Gã tung chân đá trong trạng thái ngây ngất, giết đến vài con quỷ chỉ bằng một cú cước phải.

“Tao vẫn chưa xong đâu!”

Tony xoay mình giữa không trung, nghiến gót giày đồng thời xuống một loạt đám quỷ. Chúng tan ra thành bụi đen ngòm. Gã lặp lại chiến thuật này từ đầu đến cuối căn phòng, tiêu diệt toàn bộ đối thủ.

Cuối cùng chỉ còn lại Tony đứng một mình trong căn phòng, thở dốc. Những bóng đen đe dọa tấn công gã đã biến mất.

Chưa đầy một phút trôi qua kể từ khi Tony bước vào ngân hàng...

+++++++++++++++++++++++

Tony đứng đấy bất động tưởng như đã vài giờ.

“Tuyệt đẹp.”

Gã giật mình thoát ra khỏi trạng thái thất thần khi nghe thấy tiếng nói.

“Ai đấy?

Gã xoay lại đối diện với kẻ mới đến và ngay lập tức nhận ra đám băng vải vô cùng nổi bật.

“Anh làm gì ở đấy hả, lính mới?”

“Thì làm việc,” Gilver nói.

“Đừng quan tâm đến tôi.”

Y vẫn toát ra vẻ trịnh trọng đầy thanh nhã như trước, thanh kiếm của y đính đầy máu tươi.

Y di chuyển yên lặng đến mức thậm chỉ đến cả Tony cũng không thể phát hiện ra sự hiện diện của y.

“Enzo thuê tôi tìm Hội Oz. Có vẻ anh ta định hỏi cậu làm việc này.”

“Và anh nhận chỉ vì tôi là mục tiêu của họ?”

“Cậu là người kêu tôi làm mà. Không nhớ sao?”

Thái độ quả quyết của Gilver khiến Tony cảm thấy bối rối. Kẻ lạ này đã chứng minh khả năng của mình tại quán của Bobby, có điều rõ ràng y còn nhiều hơn thế. Có thứ gì đó đảm bảo cho sự tự tin của y.

“Vậy à. Tôi cũng không nhớ rõ cho lắm.”

Tony cuối cũng cũng bớt căng thẳng đủ để xem xét căn phòng thật kĩ. Những cơ thể vô hồn của đám đàn ông lớn tuổi nằm rải rác trên sàn.

Có tổng cộng mười ba cái xác.

“Đây không giống hành vi của lũ quỷ,” Tony nói, đẩy một cái xác nằm ngửa lên.

Một cái lỗ đỏ rực xuất hiện nơi chứa trái tim.

“Mặt khác nó cũng quá kinh khủng để là việc  làm của con người.”

“Đúng vậy.”

Gilver quan sát căn phòng mà không nói thêm gì khác.

“Đúng là một cách giết chóc tàn nhẫn. Xé toạc trái tim của họ ra.”

Tony nheo mắt lại khi bắt gặp thanh kiếm đẫm máu của Gilver.

“Đây là việc làm của anh.”

Gilver gạt ánh nhìn buộc tội của Tony.

“Tôi không được thuê để làm việc này. Cậu nhận nhầm người rồi.”

“Thật sao,” Tony lẩm bẩm, lắc đầu.

Những cái chết này thật tàn bạo, dẫu thế sẽ không có kẻ nào truy sát gã nữa. Mọi việc cuối cùng cũng ổn cả. Nhưng những cái bóng kia làm gã băn khoăn.

“Anh thấy được những gì?”

Tony hỏi thật chậm để Gilver có thời gian hiểu từng chữ. Y có chứng kiến trận đấu không? Liệu y có biết về lũ quỷ? Trận đánh đó có bao nhiêu là diễn ra trong đầu gã?

“Toàn bộ,” Gilver trả lời một cách bình thản.

“Kể cả vụ tôi đá đít lũ quỷ đấy sao?”

“Nếu bọn chúng thật sự là quỷ. Thì ừ.”

“Vậy mà anh không sợ? Anh đúng là có thần kinh thép.”

Tony trở lên im lặng, nhìn chằm chằm vào Gilver như thể thách thức gã tấn công mình. Họ ném cho nhau những cái nhìn lạnh lẽo.

Cuối cùng, Tony quay đi.

“Tôi ngưỡng mộ sự cản đảm của anh đấy, lính mới,” gã nói.

“Đến cả Grue cũng ướt quần khi đám này lần đầu xuất hiện. Còn anh thì vẫn giữ được bình tĩnh. Không vừa đâu.”

“Thế đâu có nghĩa là tôi không cảm thấy sợ,” Gilver thừa nhận.

“Sợ vừa đủ thì sẽ sống. Sợ quá mức thì chết mà thôi. Tôi nói có sai không?”

“Anh nói chuẩn đấy.”

Tony vỗ vỗ lưng Gilver. Đây là một biểu hiện hiếm hoi của tình bạn, đặc biệt là dành cho một tay lính đánh thuê khác.

“Đi nào, lính mới. Uống cái gì cho đỡ căng thẳng.”

“Nếu cậu đang nghĩ đến vốtca thì tôi xin miễn. Tôi vẫn còn đau đầu từ vụ lần trước.”

Tony bật cười.

[Novel] Devil May Cry Volume 1 - Giai đoạn 2 - Phần 3

“Mẹ, Mẹ...Mẹ ơi!”

Đứa trẻ lay thân hình gục ngã của người mẹ, nhưng bà đã trút hơi thở cuối cùng từ lâu. Thằng bé không hiểu điều đấy.

 “Mẹ!”

Một vũng máu ấm lan ra từ cơ thể bất động của bà.

Thằng bé gào khóc đầy hoảng loạn. Nước mắt nước mũi chảy dài xuống mặt nó, mái tóc bạc khẽ rung lên khi nó run rẩy.

 “Mẹ!”

Tony mở mắt.

Gã đang nằm trên một cái giường lạ. Quần áo của gã đã được gấp gọn gàng bên gối. Thanh trường kiếm của gã cũng được dựa vào chân giường. Gã không biết mình đang ở đâu.

Một giọng phụ nữ vang lên khe khẽ.

 “Hóa ra tin đồn là thật. Đúng là bất ngờ.”

Tony quay đầu sang bên phải và nhìn thấy một thân hình quen thuộc nằm bên mình. Cô ta đang hút một điếu thuốc thật dài. Mùi bạc hà làm dịu gã.

“Claire kể cho tôi về chuyện đấy,” người phụ nữ tiếp tục. 

“Nhưng tôi cũng chẳng tin cho đến khi nhìn thấy tận mắt.”

Người phụ nữ này là tiếp tân tại một phòng đánh bi-a gã thường đến. Gã nhận ra khuôn mặt nhẹ nhàng của cô ta nhưng không thể nhớ nổi tên. Tại sao họ lại ở trên giường với nhau? Tony chưa từng hứng thú với cô nàng. Dù có nét hấp dẫn rất riêng, cô ta vẫn không phải là loại con gái gã thích.

Người phụ nữ nhả một luồng khói.

 “Cứ tưởng là mình đã nhặt được cái gì tốt lắm. Tôi thất vọng vì cậu hóa ra lại mà một anh chàng bám váy mẹ đấy.”

“Cô đang nói gì thế? Tôi đang ở đâu?” 

Tony cảm thấy choáng váng vì cơn ác mộng. Cả người gã tê liệt và mất phương hướng nhưng gã từ chối để lộ bất cứ cảm xúc nào hiện lên trên mặt.

“Đây là phòng của tôi,” cô nàng nói. 

“Anh chắc biết nó rồi. Tầng thứ hai của cửa tiệm.”

“Sao tôi lại phải biết?”

Tony xua hơi khói đi, giờ đã bắt đầu thấy khó chịu. Gã đứng đậy và đi ngang căn phòng. Tay chiến binh đang trần như nhộng, chỉ đeo trên người một chiếc dây chuyền nửa hình cầu lớn.

Gã đi ra phía cửa sổ và kéo tấm màn dơ dáy lên. Bên ngoài trời vẫn đang tối.

“Mấy giờ rồi?” gã hỏi.

 “Đừng có dùng cái giọng nói đó với tôi, chàng bám váy mẹ.” 

Người phụ nữ nhả thêm một luồng khói, ngắm nhìn cặp mông săn chắc của Tony.

 “Cậu nên cảm ơn tôi vì đã nhặt cậu về!”

“Đừng có gọi tôi như thế!”

“Đấy là sự thật, không phải sao? Cậu được dành cả đêm với một người phụ nữ đẹp nhường này thế mà tất cả những gì cậu làm được là ‘Mẹ thế này, Mẹ thế kia’. Đúng là đồ ngốc.”

“Đấy không phải việc của cô,” Tony gắt.

Gã lại quay lưng lại với cô nàng.

Nhưng rõ ràng người phụ nữ này đã nói trúng tim đen của gã. Tony không có vấn đề gì đối với phụ nữ. Thật sự là, chỉ riêng thành phố này đã có cả tá cô nàng gã để mắt đến. Nhưng gã chưa bao giờ hẹn hò với ai đủ lâu.

Tony lơ đãng vân vê dây chuyền của mình. Mẹ gã đã tặng nó cho gã không lâu trước khi bà chết. Đây là kỉ vật duy nhất của gã về bà.

“Đúng là phí của giời.”

 Người phụ nữ rên rỉ. 

“Tôi tìm thấy cậu ngất xỉu ngoài đường và lôi cậu về đây, vậy mà cậu không thèm cho tôi được tí vui vẻ gì cả.”

“Đem tôi về đây? Ý cô là gì?”

Câu hỏi làm lóe lên một điều gì đó trong Tony, gã chợt nhận ra mình đã bị mất hẳn một khoảng kí ức về đêm hôm trước. Gã nhớ lại là mình đã đánh nhau với Denver sau khi thắng cuộc thi uống rượu với Gilver một lát, nhưng trí nhớ của gã hoàn toàn mù mờ sau đấy. Vốtca của Bobby hẳn phải mạnh hơn hắn tưởng nhiều. 

“May mà mình đã thoát đi một cách an toàn,” gã lẩm bẩm.

 Nhưng người phụ nữ kia nghe thấy gã.

“Cậu có phải làm gì lắm đâu! Tôi phải lôi cậu cả quãng đường dài từ chỗ máng nước về đây. Nặng nhọc lắm đấy.”

“Xin lỗi cô, xin lỗi cô.”

 Gã giơ tay ra để cầu hòa với cô nàng 

“Cảm ơn cô.”

Gã không hề sợ đối thủ loài người nhưng đám sinh vật tối qua là một câu chuyện hoàn toàn khác. Tony không chắc liệu gã có thắng nổi chúng trong hoàn cảnh khác.

Cái chết của mẹ gã lại hiện lên đằng sau mi mắt. Đây là một trong những lý do chính khiến gã chọn con đường nguy hiểm của một lính đánh thuê, để tôi luyện cơ thể và ý chí của mình.

Tony đột ngột nhận ra môi của người phụ nữ kia đang chuyển động.

“Này!”

 Cô ta có vẻ khó chịu. 

“Người khác nói chuyện với mình thì tập trung vào!”

Tony biết tình hình có thể trở lên tệ hơn nếu cô nàng nhận ra gã không hề nhớ tên cô ta. 

“Không phải đâu, thật đấy, cảm ơn cô. Nếu không nhờ cô tôi chắc đã bị cảm lạnh rồi.”

 Tony thích ảo tưởng rằng mình giỏi giao thiệp với phụ nữ y như bắn súng. Sự thật là, gã biết rõ mình tệ hại cực kì khi đòi hỏi giao tiếp một cách tế nhị với phụ nữ. Tony nhìn thấy đám quần áo của mình và quyết định đổi chủ đề.

“Cảm ơn vì đã giặt đồ cho tôi.”

 Gã kiểm tra đồ và nhận ra những vết máu vẫn còn sót lại.

 “Cô đúng là một vị cứu tinh. Tôi không thể trần truồng đi về được!”

Tony bắt đầu mặc đồ vào nhưng người phụ nữ nhảy bổ đến ôm ghì lấy gã từ đằng sau. Sức mạnh của cô nàng khiến gã ngạc nhiên. 




Này, để tôi mặc đồ không được à?”

“Tôi mất bao nhiêu công để đưa anh đến đây. Vậy mà anh tính bỏ đi không một lời cảm ơn sao?”

“Tôi đã cảm ơn cô rồi đấy."

“Đừng làm tôi mất mặt,” người phụ nữ ré lên.

 Tony nén tiếng thở dài.

Nhắc lại lần nữa, gã không hề ghét phụ nữ. 

Tony không có vấn đề gì với việc thì thầm vài lời tán tụng để quyến rũ phái đẹp. Nhưng trừ khi là gã chơi đánh cuộc phải tán tỉnh một cô nàng đặc biệt nào đó, gã không hề có hứng thú với cả loài người. Hơn nữa, gã ghét những kẻ nhận làm người cứu gã đòi hỏi, dù họ ngoại hình của họ có ra sao đi nữa.

“Xin lỗi. Tôi sẽ không thể làm hết sức được đâu. Tôi đã uống nhiều muốn chết hồi tối qua.”

Tony thoát khỏi sự kìm kẹp của người phụ nữ và nhanh chóng mặc đồ vào. Gã cuộn tròn cái áo khoác lại thành cục kẹp dưới tay và vớ lấy thanh kiếm.

Người phụ nữ bắt đầu phun ra một tràng chửi rủa. 

“Đồ khốn vô ơn! Sao anh dám đối xử với tôi như thế? Cút ra khỏi đây! Tôi không quan tâm đến chuyện gì sẽ xảy ra với anh nữa! Anh chết mục trên phố cũng được!”

Mấy lời này đều giống nhau. Gã có thể dễ dàng đoán được câu tiếp theo.

“Cả thành phố này sẽ biết anh đòi mẹ trong lúc ngủ! Anh sẽ không còn mặt mũi nào mà ra ngoài đường nữa!”

Biết ngay mà. Những người phụ nữ này toàn giống nhau. Có một vài điểm khác biệt cũng chả giết nổi họ.

Tony nhún vai và rời khỏi căn phòng mà không nói một lời nào.

 Tiếng chửi rủa dần chuyển thành nức nở rồi tắt hẳn khi gã ra ngoài đường. Một người đàn bà hàng xóm nhìn qua cửa sổ để xem chuyện gì ồn ào đang xảy ra.

Tony biết đám ngồi lê đôi mách sẽ hoạt động hết công suất chỉ trong vài giờ, dù cô nàng kia có nói gì đi chăng nữa. Nhưng gã không quan tâm.

Gã lên đường trở về chỗ của mình khi mặt trời ló lên trên những tòa nhà xung quanh. Gã cố gắng nhớ lại những mẩu kí ức rời rạc.

Thứ duy nhất rõ ràng là cái xác sống lại của Denver và khuôn mặt đã chết của mẹ gã.


+++++++++++++++++++++++

“Tony, nghe bảo chú mày làm em Kerry khóc hả.”

Tony biết gã sẽ bị tra hỏi ngay khi trở lại quán rượu của Bobby. Gã đã ngủ cả ngày, chỉ chui ra khỏi giường trước lúc hoàng hôn để đi ra cái chỗ ưa thích này.

Đám lính đánh thuê đồng loạt quay ra để nghe câu trả lời của Tony.

“Kể thêm cho bọn này đi,” một tay lính đánh thuê tên Ecole giục. 

Hắn là một kẻ nhỏ thó xám xịt như chuột đã qua thời hoàng kim của một chiến binh.

Nhưng hiểu biết sâu về luật của hắn khiến hắn trở lên vô cùng hữu ích trong thế giới ngầm. Ecole cũng trao đổi mấy tin đồn, đám rắc rối của Tony cũng rất đáng giá.

“Hồi còn trẻ, tôi cũng nổi tiếng với các quý cô lắm đấy,” Ecole tiếp tục. 

“Tôi không bao giờ có thể thờ ơ với một nàng búp bê xinh đẹp như Kerry.”

“Tôi cóc cần,” Tony nói thẳng toẹt.

“Không ổn nha, Tony!”

 Ecole đẩy ghế về phía đối tượng của mình và ra dấu cho Tony ngồi xuống.

 “Được rồi, đêm nay chú nghỉ đi và chúng ta sẽ nói chuyện về đàn bà.” Gã đưa một thùng to-nô rượu rum cho Tony, người đưa tay ôm đầu. 

“Miễn là còn thứ này, chúng ta có thế nói chuyện đến sáng!”

“Thôi đi!”

 Tony gạt gã đi đầy giận dữ. Đám lính đánh thuê còn lại kia lăn ra cười bò nhưng Tony không quan tâm.

 “Tôi đến đây để kiếm việc. Có một món nợ phải trả. Tôi mới làm hỏng giày với cái áo khoác ưa thích rồi, nó còn đáng giá hơn tất cả cách người đấy. Mà tôi còn phải nôn tiền ra để mua súng mới nữa.”

“Thêm một cái áo khoác mới? Đúng kiểu chú mày.”

Tony mỉm cười vì sự cắt ngang. Grue đi tới, mặt hắn đầy hầm hầm. 

 “Sao thế, Grue?” 

Tony vô cùng biết ơn vì có cơ hội thoát khỏi sự vặn hỏi của Ecole.

“Xác của Denver đã được tìm thấy, đám bạn của hắn không hề vui khi biết tin này.”

Tony ngây ra nhìn hắn. Không thể nhận nhầm cái xác đấy được, dù có đầu hay không.

“Thằng đấy mặc áo khoác của chú.”

 Grue nói thẳng. 

“Nó bị chém đứt đôi người.” 

Từng chữ vang vọng trong quán khi đám người ở đấy hấp thụ thông tin này. Không đến một giây trôi qua trước khi tiếng xì xào nổi lên.

“Cậu ta giết hắn hả?”

“Cái thằng khốn Chó Điên ấy.”

“Này, này. Thậm chí là với đám chân tay hỗ trợ đông đến thế?”

“Vậy là Hội Oz sẽ săn lùng em.” 

Một sự im lặng chiếm lấy quán khi giọng Tony vang lên.

Hội Oz được tạo  nên bởi những kẻ từng là thành viên máu mặt trong thế giới ngầm. Chúng trả một khoản tiền lớn cho những cuộc săn người trả thù cho cái chết của các thành viên. Kẻ đầu tiên nộp đầu kẻ thù sẽ được  nhận toàn bộ phần thưởng;

Làm một thành viên trong này là ly do duy nhất “Chó Điên” Denver sống được lâu đến thế. Tony cố tình tha cho gã chín mươi chín lần trước kia là để tránh cơn thịnh nộ của câu lạc bộ.

 “Đúng thế,” Grue xác nhận.

 “Bọn nó chắc đã trên đường đến đây rồi. Anh không chắc là chú muốn biết giá của cái đầu mình đâu. Rất nhiều kẻ sẽ theo đuổi phần thưởng lớn đến thế.”

Gần như tất cả mọi người trong thế giới ngầm đều có ác cảm với Tony, thế nên Hội sẽ không có khó khăn gì để thu hút người đi sẵn. Chúng thường tấn công mà không báo trước và việc thương lượng là vô ích. Gã không bao giờ có thể trả được cái giá của đầu mình, dù nó nhiều hay ít.

Tony thầm tự đá mình vì quên mất đám chống lưng cho Denver. Gã biết không có ai sẽ tin nếu gã nói Denver đã chết trước khi gã chặt đầu cái xác.

“Anh không biết chuyện gì đã xảy ra,” Grue nói.

 “Nhưng chú tốt nhất nên lánh đi một thời gian.” 

Grue không chỉ lo lắng cho một mình Tony; bất cứ ai gần với gã cũng sẽ bị lôi vào cuộc đi săn. Hắn phải giữ khoảng cách giữa mình và cậu bạn, vì sự an toàn của những đứa con. 

“Em biết rồi.” 

Tony thở dài.

 “Em sẽ kiếm chỗ nào đó ngủ cho đến khi mọi chuyện dịu đi.”

“Vậy là tốt nhất. Tiếc cho khoản nợ của chú.”

Cả quán im lặng khi đám đông xem xét hoàn cảnh của Tony. Mọi người đều biết mình có thể bị lôi vào cuộc đi săn chỉ vì ở chung phòng với gã. Một nửa số lính đánh thuê lo lắng về một cuộc tấn công bất ngờ vào quán rượu của Bobby. Nửa còn lại thì cân nhắc việc tiêu diệt Tony và tự mình lấy phần thưởng

“Đúng là phiền phức.” 

Tony nhún vai và hướng ra phía cửa.

Grue cắn môi khi nhìn bạn mình đi khỏi. Vai hắn sụp xuống đầy cam chịu và hắn chạy theo Tony. 

“Nếu không có chỗ nào để đi thì chú có thể trốn ở chỗ anh,” hắn thì thầm.

“Anh có thể giấu chú trong phòng chứa ngầm.”

Tony đặt tay lên vai Grue. 

“Cảm ơn anh nhưng thôi. Trốn trong xó nhà không phải là phong cách của em.” 

Gã quay đi và thấy mình đang đối mặt với Gilver.

Kẻ lạ mặt kia có vẻ mỏi mệt kể cả dưới đống băng quấn kín mặt, như thể cuộc thi rượu hôm qua đã rút cạn sinh lực của y.

Tony ngả người đến gần.

 “Này, lính mới. Vụ tối nay tôi định làm ấy... Nó là của anh nếu anh muốn.”

Gilver nghiêng đầu ngạc nhiên.

“Đừng lo. Cứ coi nó như là xin lỗi cho vụ tối quá.”

Nhưng phần lớn người ở đây biết đấy không phải là một lời xin lỗi. Tony chỉ nhận những vụ thật đắt, có nghĩa là vô cùng nguy hiểm. Công việc như vậy không phải là may mắn cho Gilver.

Tony vẫy tay chào đám đông đang ở đó. 

 “Gặp lại mọi người sau nhé. Sau vụ này, nhớ đãi tôi  một ly đấy?”

Gã lao ra khỏi quán rượu của Bobby và biến mất. Gilver nhìn Tony rời khỏi với vẻ trầm ngâm kì lạ.

===========

[8] Beretta M92F:  Một dòng súng ngắn bán tự động được công ty sản xuất vũ khí Beretta, Ý phát triển. Cái tên Beretta 92 không phải là nói tới năm sản xuất mà là nhắc tới cỡ đạn “9mm” và phiên bản số “2”. Đâ là mẫu súng mà một số chuyên gia nhận định nó là tiêu chuẩn của quân đội Mỹ và Ý.


 [9] Colt Government: Súng ngắn bán tự động Colt M1911 là một loại súng lục của Mỹ do John Browning thiết kế, sử dụng loại đạn .45 ACP, là súng tiêu chuẩn của quân đội Hoa Kỳ từ năm 1911 đến năm 1985 và hiện này vẫn là một loại vũ khí quân dụng của Hoa Kỳ, tính đến nay thì nó đã được hơn 100 tuổi bởi vì nó đã phục vụ suốt hơn 100 năm trong nhiều quân đội và cuộc chiến khác nhau kể từ năm 1911. Súng này được sử dụng rộng rãi trong Thế chiến thứ nhất, Thế chiến thứ hai, Chiến tranh Triều Tiên và Chiến tranh Việt Nam.

[Novel] Devil May Cry Volume 1 - Giai đoạn 2 -Phần 2


“Lũ vô lại kia! Chúng ta làm gì trong cái quán này?”

Bobby đã trèo lại lên quầy bar và đang giơ nắm đấm lên cao như thể một tay đầu sỏ.

“Uống rượu!” mọi người hét lên.

“Vậy chúng ta giải quyết mọi việc ở đây như thế nào?” Booby hỏi.

“Bằng rượu!”

“Rượu sao?  Ta có cả biển cái đám đó!” Bobby cười khinh khỉnh.

“Bọn mày muốn gì nào?”

“Rượu vốtca của Bobby!”

Cả căn phòng đầy lính đánh thuê rống lên đồng tình. Gilver đứng trước cái bàn, vẫn chả hiểu gì cả. Đối thủ của y đang ngồi phía đối diện với một cái cốc thủy tinh trong tay. Mọi người đẩy Gilver ngồi xuống ghế và một cái cốc được chuyền vào tay y.

“Này, lính mới.” Tony làu bàu.

“Khuyên anh một câu. Uống như thể anh muốn chết luôn cho xong. Nếu không làm thế, anh sẽ muốn chết thật đấy.”

Có người rót vốtca vào hai cái cốc.

“Bọn mày đã sẵn sàng chưa?” Bobby rống lên.

“Bắt đầu!”

Một chuỗi tiếng súng vang lên và Tony khó chịu ra mặt nốc hết cái cốc của mình.

Gilver kéo đám băng trên mặt để tạo ra một vết hở chỗ che miệng và làm theo. Y cảm thấy thứ chất lỏng cay nồng chảy xuống cổ họng khiến y muốn nôn thốc nôn tháo.

Trước khi y biết chuyện gì đang xảy ra, một toán lính đánh thuê nhét một chiếc phễu vào miệng y và không  ngừng dốc vốtca vào. Ý thức của Gilver không chống chọi lại đủ lâu. Y ngã ngửa ra sau, ngất xỉu.

Nhưng đám lính đánh thuê vẫn cứ tiếp tục làm. Cuối cùng, vốtca cũng bắt đầu trào ra khỏi miệng Gilver và chảy xuống sàn. Mùi của nó đủ để đánh gục một con voi.

“Thấy thế nào, lính mới?” Tony nói.

Có người trong đám đông thử giúp Gilver đứng dậy nhưng cơ thể bất tỉnh của y quá khó để điều khiển. Y ngã cái huỵch xuống sàn như một con rối bị cắt dây, mặt đập xuống chân tay chống nạnh.

Tony nghiêm túc uống hết ly rượu thứ hai mươi của mình. Đám đông bắt đầu cổ vũ cho gã.

“Tony! Cậu đúng là kẻ mạnh nhất!”

“Hừ! Uống được có mấy  cốc không khiến cậu trở lên vô địch đâu!”

Bị vây xung quanh bởi những tiếng la ó đầy khinh thường, Tony vứt cái cốc của mình đi.

“Đừng có ngu thế. Tôi sẽ uống cả thùng luôn!” gã tuyên bố.

“Làm đi! Làm đi!”

Tiếng chế giễu và cổ vũ trở lên lớn hơn.

Tony túm lấy cái thùng đã vơi một nửa bằng cả hai tay, nghiêng nó lại để một dòng vốtca đều đều chảy vào trong miệng. Gã uống cạn cái két trong tiếng hò reo, thả tay cho nó rơi xuống sàn cái ầm lúc đã hết sạch rượu bên trong. Một tràng pháo tay vang dội nổi tung từ đám đông.

Tony giơ tay phải lên như một tay đấm bốc đã thắng trận.

“Này, Bobby! Tôi thắng, đúng không?”

“Đương nhiên rồi,” Bobby đáp lại.

“Lâu lắm rồi không thấy nhóc chơi hết mình đến thế. Dù vậy...”

Lão hất đầu về phía Gilver, kẻ đang nằm ngáy thẳng cẳng trên sàn.

Bobby không thể đóng cửa cho đến khi gã tỉnh lại. Nhưng khách hàng ngất xỉu cũng có cái lợi. Lão bắt đầu lục lọi túi Gilver.

“Thằng nào thua thì phải trả tiền.”

Cuối cùng, lão lôi ra một cái ví căng phồng và một chiếc đồng hồ nạm ngọc.

“Ô! Thằng này đầy tiền!Thừa để trả tiền rượu và sửa quán.”

Sự công bố này khiến đám đông trở lên điên cuồng như một bầy linh cẩu. Một tay cò mồi vớ lấy cái đồng hồ đi thẳng ra tiệm cầm đồ gần nhất. Mọi người trở lên phấn khích với ý tưởng được uống miễn phí.

“Tên lính mới sẽ trả tiền.”

“Được lắm! Đêm nay đúng là may mắn! Bobby, mang đồ uống lên đây!”

“Nếu ko đủ tiền thì cứ bán quần áo của hắn!”

“Cả cái kiếm đấy cũng đem cầm được!”

Tony nhún vai nhớ đến vụ giới thiệu của mình vào hàng ngũ lính đánh thuê.

“Biết ngay sẽ thành thế này mà.”

Cái lần giới thiệu đấy, gã đã bị nẫng sạch tiền sau một thất bại với tỉ số suýt soát khiến hắn rỗng túi gần một tháng trời.

“Tôi về nhà đây,” gã thông báo một cách bâng quơ.

“Thích làm gì thì làm.”

Tony loạng choạng đi vào trong đêm tối, không một ai trong đám đông huyên náo để ý đến gã.

+++++++++++++++++++++++

Cơn gió lạnh ùa đến bủa vây Tony khi hắn lảo đảo đi xuống con hẻm trống phía sau  quán rượu.

Gã uống rượu suốt nhưng đến mức không ý thức được thì rất hiếm, thế nên Tony chắc chắn là là mình đang say. Lúc đầu, gã còn thắc mắc là tại sao con hẻm lại chòng chành như biển vậy, rồi hắn nhận ra nó đang đứng yên hoàn toàn chỉ có gã mới là kẻ đang nghiêng ngả. Gã cũng cứ dẫm phải đuôi áo của mình suốt.

Như cả triệu gã  say khác trước đấy, Tony thề quyết tâm cạch rượu cho tới lần sau. Gã bắt đầu ngâm nga một giai điệu vui vẻ, cố tình tạo dáng nghênh ngang trong lúc vẫn còn đang loạng choạng khiến chuyển động của gã giống như thể món đồ chơi lên dây cót. Gã quên hết sạch về trận đấu giữa gã và Gilver chỉ  tập trung tận hưởng khoảnh khắc này.

Một cơn gió lạnh quất vào mặt gã, đánh thức hắn khỏi cơn mê. Trí nhớ cơ bắp của Tony nảy lên hành động và gã cúi mình vào tư thế chiến đấu mà không cần suy nghĩ. Nhưng con hẻm trống trơn.

Quá vắng, Tony nghĩ. Gã cảm thấy nguy hiểm nhưng không thể xác định được mối đe dọa nào cả. Con đường không một bóng người không thể cung cấp manh mối cho gã. Tony nắm khẩu Beretta M92F [8]  trong một tay và tay kia cầm khẩu Colt Government[9]. Kiếm của hắn hữu dụng khi đánh cận chiến nhưng súng luôn thích hợp nhất khi chống lại đối thủ không xác định.

Gió thổi đám mây đen che kín mặt trăng, bao phủ con hẻm trong bóng tối. Đây giống như một cảnh trong cuốn tiểu thuyết kinh dị rẻ tiền.

Tony gạt chốt an toàn trên súng và dùng mắt kiểm tra khu vực.

Sự hoài nghi thoáng qua tâm trí gã. Nhỡ mà đạn không có tác dụng với kẻ thù thì sao? Nhưng gã nhanh chóng gạt nó đi; Tony hiếm khi có thời gian cho sự sơ hãi.

Gã bắt chéo tay tạo một tư thế đe dọa. Cơn say của gã mất dần đi nhờ lượng adrenaline đan lan ra khắp cơ thể.

“DAAANNNTEEE!"

Tai Tony râm ran.

“DAAANNNTEEE!"

Vậy ra nó không phải là tưởng tượng.

“DAAANNNTEEE!"

Những tiếng thét này tới từ đâu.

“DAAANNNTEEE!"

Không chỉ có giọng nói. Nó còn mang theo một bầu không khí hiểm độc, lạnh lẽo và tàn bạo. Tiếng xào xạc vang lên không đều khắp con hẻm. Tony căng cứng người.

Đột ngột, có cái gì đó ngọ nguậy trong bóng tối. Tony bắt đầu nhìn ra hình dạng na ná con người trong cảnh mờ mờ tối.

“Tao đã chờ lũ khốn bọn mày lâu lắm rồi.”

Tony siết cả hai cò súng, bắn một loạt đạn.

Một tiếng kêu man rợ vang lên đáp lại. Những viên đạn đã cắt một đường vào trong bóng tối, thứ dường như đang tạo ra càng lúc càng nhiều những hình dạng ma quái.

“DAAANNNTEEE!"

Những cái bóng di chuyển đến gần hơn, để lộ ra những lưỡi hái bóng lóa.

“DAAANNNTEEE!"

Giờ thì Dante đã nhìn rõ được những khuôn mặt khô khốc như đầu lâu.

“DAAANNNTEEE!"

Tony siết chặt khẩu súng hơn và bắn một loạt mới. Gã biết băng đạn sẽ hết nhanh thôi, nhưng chí ít thì gã cũng đang làm giảm số lượng thứ đang tiến tới. Tony cẩn thận điều khiển mỗi khẩu để tránh chúng bị giật ngược lên sau mỗi lần bắn. Hơi rượu vẫn chưa tan hoàn toàn trong người nhưng gã còn lâu mới gặp vấn đề.

Chỉ là Tony đã quên mất một điều. Một điều rất nhỏ nhưng vô cùng quan trọng. Gã vẫn đang sử dụng súng nhái.

Kạch

Một khẩu súng đã bị kẹt. Đạn trong khẩu Government đã bị khóa, khiến cho món vũ khí trở lên vô dụng. Khẩu Beretta vẫn đang đì đùng nhưng làm từ vật liệu thứ phẩm khiến nó đang trên bờ vực bị vứt vào sọt rác.

Tony vứt cả hai khẩu súng về phía đám bóng đen đang tiếng đến và rút thanh kiếm lớn của mình ra.

“Đến đây nào! Ai muốn bị chẻ làm đôi đây?”

Thanh kiếm nặng hơn thường lệ. Tony cho nó là do đám vốtca nhưng gã có nghi ngờ rằng là do thứ gì đó khác hẳn.

Gã chặt rồi chém trong bóng tối, những tia lửa lóe lên mỗi lần kiếm đụng phải lưỡi hái. Những hình thể thuộc thế giới bên kia không thể chịu nổi sự công kích của hắn.

“Tao không biết mày muốn cái gì nhưng nếu có vấn đề với tao, thì dừng ngay vụ đưa đám tay sai đến rồi ra đối đầu trực diện với tao!”

Mỗi lần vung kiếm khiến tâm trí của Tony hiện lên hình ảnh một người phụ nữ nằm sõng soài trên mặt đất, cả người ướt đầy máu - một đứa bé đang gào khóc níu lấy xác bà.

“Mẹ. Mẹ ơi!”

Tony nổi điên, tiếp tục tấn công. Gã đã không còn là một đứa bé yếu đuối. Gã đã có sức mạnh để giết chóc, gã bằng cách nào đó đã mất khả năng để khóc.

Gã mở một con đường xuyên qua đám kẻ thù ẩn trong bóng tối.

Cuối cùng, địch thủ sót lại duy nhất của hắn cũng gục ngã. Tony cảm thấy cơn tức giận của mình âm ỉ cháy trong người. Gã giương kiếm ra, quan sát kĩ một lượt khắp hẻm. Nhưng nó trống rỗng như khi gã bước vào, chỉ trừ một ít tro bụi của đám kẻ thù bí ẩn bị gã đánh bại.

Bầu không khí nặng nề rủ xuống người gã.

“Ai ở đang ở đấy?”

Tony quét ánh nhìn xung quanh con hiểm

“Lộ diện đi.”

Đột ngột, một giọng nói vang  lên.

“TOOONNNYYY!"

Tiếng kêu khác hẳn so với đám đã bị đánh đuổi khói cuộc đấu giáp lá cà.

Một nụ cười hiện lên trên mặt Tony.

“Đây là lần thứ một trăm rồi đấy.”

Một người đàn ông đứng trước mặt gã,  hai chân mở rộng. Hắn mặc một chiếc áo khoác quen thuộc, tả tơi vì những lỗ đạn. Cơ thể của hắn đầy máu. Cái đầu đặt một cách khó khăn trên cái cổ bị chặt đứt được nối lại với nhau bằng một mẩu da và cơ bé tẹo. Đây là cái bóng lạ lùng của một người đàn ông... một người Tony biết rất rõ.

“Lũ quỷ đấy ghét tao đến mức sai mày đi làm phiền tao sao, Denver?”

“TOOONNNYYY!"

Thứ một thời là Denver rên lên khào khào.

Mắt Tony thoáng toát lên thương cảm. Gã ít khi quan tâm đến người chết, nhưng Denver đã từng là một người làm cùng gã trong cái nghề có quá ít cơ hội để quen biết lẫn nhau. Hình ảnh đáng hổ thẹn của hắn bây giờ quá kinh khủng kể cả là đối với kẻ đã cố gắng giết Tony chín mươi chín lần.

Nhưng Tony biết bất cứ thứ gì đang đối mặt với gã hiện nay đều không phải là Denver. Hắn phải dùng đến sự mỉa mai để kìm lại cảm xúc của mình.

“Mặt mày trông khá hơn đấy nhưng nhìn vẫn kinh quá. Nào đến đây; để tao sửa giúp mày.”

Gã giương sẵn kiếm.

Thứ một thời từng là Denver giơ tay lên và lao mình về phía Tony. Những món trang sức điểm trên chiếc áo khoác đỏ kêu lên leng keng.

“Cái áo yêu thích của tao không hợp với mày.”

Tony xoáy kiếm hai lần, vẫn đứng nguyên một chỗ  chỉ phất cổ tay. Cả hai cánh tay của Denver rơi xuống đất. Chúng vặn vẹo như những con rắn.

“TOOONNNYYY!"

Denver nhe hết đám răng còn lại của mình và nhảy tới. Cái đuôi áo phấp phới  sau lưng, những món trang sức kêu lanh lảnh.

Tony bình tĩnh chặt đầu hắn.

“Chiến thắng lần thứ một trăm của tao,” gã khẽ nói.

“Tạm biệt.”

Cái xác không đầu trượt về phía trước theo đà, cuối cùng đổ sập xuống mặt đất.

Bầu không khí đột ngột trở về bình thường như thể có ai đó đã gạt cầu chì. Một cơn gió mạnh thổi bay đám mây cuối cùng khỏi mặt trăng, đẩy lùi bóng tối ra xa hơn khỏi con hẻm.

Cái xác biến dạng của Denver là tất cả những gì còn sót lại của vụ việc kỳ lạ lúc nãy.

“Mày có thể giữ cái áo.”

Tony chùi máu trên kiếm và  rời khỏi con hẻm. Không lâu sau đó,  lượng adrenaline trong máu hắn tan đi.

Tony lảo đảo đi về nhà.

[Novel] Devil May Cry Volume 1 - Giai đoạn 2 - Phần 1

Devil May Cry Volume 1 

Giai đoạn 2

《 Phần  1 》




“Này! Đừng có ăn hết đồ ăn như thế, Tony! Vẫn còn nhiều đồ lắm!”

Tiếng kêu bực dọc kia vang lên từ phía bên kia chiếc bàn nhỏ. Jessica có cái tính nhiễu xự của đứa con cả, được hòa trộn bởi sự trong sáng của tuổi mười năm. Đôi má bầu bình cùng những lọn tóc xoăn màu hạt dẻ của cô luôn làm Tony thấy cô thật giống bố mình.

“Nhưng Công Chúa à, anh chết đói tới nơi rồi đây này!” Tony gào lại.

“Anh trả tiền mua nguyên liệu nhé. Cứ đem chúng ra đây. Anh sẽ ăn sạch bất cứ thứ gì em có!”

“Em cũng ăn nữa!”

 Tiki ré lên, ngồi vắt vẻo trên chân Tony.

Nesty ngồm nhoàm đầy vui sướng bên đầu gối còn lại của gã.

Grue kinh hãi nhìn cảnh đang diễn ra. Tony đã chén đến đĩa doria[7]  thứ bảy. Hai đứa con gái nhỏ hơn của gã cũng đang bắt chước Tony, ăn lấy ăn để trong lúc nảy lên nảy xuống trên đầu gối gã.

“Tiki! Đừng có bầy bừa ra nữa. Giúp chị một chút nào,” Jessica kêu lên.

Nhưng em gái cô không hề quan tâm.

“Em đang ăn với Tony!”

“Iem dũng dế” ( Em cũng thế) Nesty đồng tình.

Tony nhìn Tiki giả vờ trách cứ.

“Phục vụ người ăn khỏe như anh mà sao em không ra giúp hả?”

Gã chuyển sự chú ý sang Nesty, con bé đang cố leo lên đầu gã.

“Tóc anh không phải để ăn đâu nhá!”

Grue cố giấu nụ cười.

“Ê, chú đang ăn phần của anh!”

“Em là khách đấy,” Tony phản pháo.

“Đừng có kiệt xỉ như thế! Nào, Nesty. Há miệng ra nào!”

Gã đút cho cô bé một ít doria.

“Em thì sao?” Tiki kêu khóc.

“Đút cho em nữa!”

“Thánh thần ơi.”

Grue vùi đầu vào tay.

“Cứ lần nào chú đến là chỗ này lại thành nhà thương điên đấy, Tony.”

Jessica đưa cho bố mình một cốc cà phê nghi ngút khói. Cô có ngoại hình thật bình thường nhưng lại biết cách làm cho người khác cảm thấy thoải mái.

“ Mọi người đều yêu quý Tony,” cô chỉ ra.

“Mọi người hả?”  Grue cười trước sự e lệ của cô con gái, một bên mày nhướng lên.

 “Hình như bố thấy má con tối nay hơi đỏ thì phải.”

“Con...” Jessica lúng túng.

 “Đừng nói mấy điều ngốc nghếch như thế.”

Cô đặt chiếc cốc xuống và chạy về vùng an toàn nơi nhà bếp để làm nốt mẻ doria.


+++++++++++++++++++++++


Sự náo nhiệt trong phòng ăn cuối cùng cũng dịu đi sau khi những cô bé chạy đi làm việc của mình. Jessica bê một chồng đĩa vào trong nhà bếp. Tony và Grue đi ra  phòng khách và ngồi sụp xuống cặp ghế da cũ kĩ.

“Trời ạ,” Tony nói.

 “Sao ăn tối lúc nào cũng phải năng suất thế này nhỉ?”

“Mấy đứa coi chú cũng giống bọn nó. Trong thâm tâm, chú mày cũng chỉ là đứa con nít mà thôi.”

Tony thở dài.

“Tha cho em đi. Nhưng hôm nay được đấy. Jessica nấu cũng không tệ. Với lại em thích ở đây.”

“Miễn là chú thích chỗ này, đấy mới là điều quan trọng.”

 Grue châm thuốc lá, quạt khói ra khỏi hướng Tony.

 “Thật khó cho Jessica. Đáng nhẽ con bé phải được ra ngoài kia vui chơi với bè bạn, nhưng từ lúc vợ anh mất, con bé đã phải nhận lấy trách nhiệm chăm sóc cả gia đình. Anh không biết phải cảm ơn con bé thế nào cho đủ.”

“Mà làm cái nghề này, ta đâu thể tự nhiên đi mua thêm vợ như đi mua đồ.”

Grue dịch đến gần cậu bạn của mình, cười đầy tinh quái.

“Thế nên anh có chuyện muốn nhờ chú.”

Tony chớp chớp mắt.

“Ê ê! Em không có thích kết hôn!”

“Bớt nói nhảm và nghe đây. Anh đang nghĩ, nếu chú có thời gian rảnh, hãy dẫn Jessica đi xem phim hay làm gì đó.”

Tony bật thẳng dậy vì bối rối.

“Gì? Em á?”

“Phải, chú mày đấy. Con bé có vẻ rất thích chú, biết chứ hả.”

“Đi hẹn hò? Với một đứa nhóc? Em không ngờ là trả anh bữa một ăn tối lại phức tạp đến thế.”

Grue lui ngay lại.

“Đừng có hiểu nhầm. Nếu chú mà dám tơ tưởng chạm vào con bé thì anh sẽ tự tay giết chú.”

“Đừng lo. Em cũng không dám nghĩ đến chuyện gọi anh là Bố đâu.”

 Cả hai cùng phá ra cười.

Buổi tối hôm đấy như một mũi dao khía vào thường nhật. Với Tony, kẻ không có lấy một gia đình, đây là thứ gần gũi nhất giúp gã có thể hiểu được những khoảng khắc nhỏ nhặt ấy thật ra là gì.



+++++++++++++++++++++++



“Này, mấy cậu! Có ai làm việc tối này không?”

Giọng nó quen thuộc vang lên trên sự ồn ào của quán Bobby vài phút sau nửa đêm. Đám đông tụ họp ở đây nghểnh cổ lên xem kẻ nào sẽ đưa việc cho chúng.

Enzo đứng tại cửa ra vào, cười đầy ngạo mạn.

“Đừng cau có thế chứ. Các anh sẽ khiến tôi sợ mà về nhà mất đấy.”

Hắn cảm thấy những ánh nhìn trở lên lạnh lẽo khi bước sâu vào trong quán. Vì đây là Thứ Năm nên điều này là bình thường.

 Enzo là là người Ngày Thứ Ba Bobby có quy tắc ngầm dành cho các tay môi giới, sự luân phiên hàng ngày này đảm bảo cho tên cò mồi nào cũng có cơ hội để làm việc. Sự luân phiên này khiến công việc lúc nào cũng mới mẻ; mỗi tay cò mồi lại có chuyên môn và  danh sách khách hàng riêng của mình.

Là một trong số những khách hàng sớm nhất của quán, Enzo biết rõ hơn tất thảy điều gì sẽ xảy ra với những kẻ phá luật.

“Hôm nay là Thứ Năm đấy,” Bobby gầm gè, đưa cho Enzo một cốc nước lọc.

 “Anh biết rõ mình không thể cứ thích lúc nào là đến lúc đấy. Muốn uống gì sao? Có lẽ tôi sẽ tha cho anh lần này.”

Enzo tái mặt, nhận ra mình đã đi quá giới hạn.

“Xin lỗi, xin lỗi,” hắn cuống quýt nói.

“Tôi không đến đây để làm việc đâu. Tôi chỉ đến để giới thiệu một người với các anh.”

Enzo xoay người lại và vẫy vẫy về hướng cửa quán.

“Này, vào đi!”

Hắn vặn người lại đối diện với Bobby.

“Một anh bạn cũ nhờ tôi giới thiệu tay này với anh, tôi không thể từ chối được. Anh ta muốn tôi chắc chắn là hắn sẽ hòa hợp được với mọi người.”

 Enzo có lẽ chỉ là một con chồn hèn nhát nhỏ bé nhưng tinh thần trách nhiệm đến lạ thường của gã chính là thứ đã giúp tạo lên thanh danh nổi tiếng trong đám lính đánh thuê và thế giới ngầm.

“Tay này từng là thợ săn tiền thưởng. Tôi nghĩ hắn muốn chứng tỏ bản thân mình như một lính đánh thuê. Kiểu vậy. Mà hắn đây rồi.”

Một dáng người cao dong dỏng tiến vào quầy.



Kẻ mới đến phi giới tính đến lạ lùng, mảnh khảnh như một phụ nữ nhưng đầy cơ bắp. Bộ com-lê xanh thẫm của y, khoa trương đến khác thường cho một lính đánh thuê, lại vô cùng hợp khi đi kèm một thanh kiếm lạ. Nhưng đầu y còn kì lạ hơn, bị quấn kín băng. Đôi mắt của y lộ ra dưới khe hở của những mảnh vải che dấu hết mọi đường nét trên khuôn mặt.

Một sự im lặng hiện lên trong đám đông.

“Đây là Gilver,” Enzo nói với Bobby, cao giọng để chắc chắn mọi người đều nghe được hắn đang nói cái gì.

“Tôi được bảo đây là đàn ông, nhưng ai mà biết được có cái gì dưới đống băng đấy? Mà anh ta cũng không nói chuyện đâu.”

Gilver khẽ gật đầu chào với sự chuẩn xác của một quý ông đầy kiểu cách.

Bầu không khí trong quán rượu của Bobby thay đổi một cách rõ rệt. Toàn bộ ánh mắt dính chặt lấy người lạ. Những bàn tay nắm lấy vũ khí để dưới bàn. Enzo đánh mắt từ bàn này sang bàn khác, biết rõ rằng chỉ cần một sai sót nhỏ nhất cũng có thể khiến mọi việc trở lên bạo lực. Chuyện này đã xảy ra trước đây, nhiều hơn cả cần thiết.

Gilver tranh thủ sự im lặng để quan sát căn phòng. Không ai nhìn thấu được nét mặt y đằng sau những lớp băng, nhưng cái nghiêng đầu của y tỏa ra một sự bình thản đầy tự tin.

Cuối cùng, y mở miệng.

“Tôi chỉ yêu cầu một điều thôi.”

Bầu không khí không hiểu sao càng trở lên lạnh lẽo hơn, những cái cau mày trở thành gầm gừ đe dọa.

“Tôi muốn được đấu với người mạnh nhất ở đây.”

Gilver dừng lại để những lời của mình được thấm vào trước khi nhanh chóng rút kiếm ra - thanh kiếm một lưỡi kiểu phương Đông. Vẻ đẹp của thanh kiếm cùng độ hiếm có của nó chắc hẳn không có tác dụng gì với những người xem.

“Hãy để hành động của tôi trở thành một bản giới thiệu. Mọi người thấy sao?”

 Gilver chầm chậm vung thanh kiếm ngang căn phòng, chọn ra một kẻ thích hợp Sự căng thẳng càng tăng lên nhưng không một ai bước tới. Gilver tiếp tục quan sát; cuối cùng chọn lấy Tony. Gã tóc bạc đang quá bận bịu gặm một cái đùi gà để chú ý đến y.

“Cậu.”

 Gilver chỉ Tony.

 “Tôi có cảm giác cậu chính là kẻ mạnh nhất ở đây.”

Tony thảnh nhiên vứt cái đùi sang bên và chùi mồm.

“Tôi đang ăn tối. Nghĩ lại đi, lính mới.”

Gilver nghiêng đầu sang một bên.

 “Ồ. Thứ lỗi cho tôi.”

Thình lình, thanh kiếm của y rít lên và chẻ đôi cái đùi gà mà Tony đã vứt. Y chỉ về phía hai miếng đùi.

 “Ăn như vậy sẽ dễ hơn.”

Tony từ từ đứng dậy.

“Này, được đấy.”

Những kẻ ở giữa cả hai dồn hết về đám đông lính đánh thuê đang xếp hàng trong quán Bobby.

Tony cười cười.

 “Cuối cùng cũng có người giỏi dùng kiếm xuất hiện. Tôi sẽ tận hưởng vụ này. Hãy chắc chắn là anh tung hết sức đấy. Tôi không muốn nghe bào chữa lúc anh thua đâu.”

Tony kéo thanh trọng kiếm của mình khỏi bao. Gilver nắm lấy chuôi kiếm của mình với bàn tay còn lại, di chuyển với uyển chuyển thoải mái. Cả hai đều biết chỉ cần bước tới một bước sẽ khiến họ nằm trong vùng tấn công. Nhưng Gilver đầy thiện nghệ kiểm soát khoảng không đấy với thanh kiếm của mình, đẩy Tony vào hướng bất lợi.

Quán rượu dường như căng ra vì sức ép. Tony hình dung tay mọi người trong quán đã trở lên ướt đẫm, và phải nén không cười khúch khích.

Và rồi Gilver tấn công.

“Hây!”

Kẻ lạ đeo băng quấn mặt lao về phía trước với tốc độ kinh người, thu gọn khoảng cách giữa cả hai trong nháy mắt.

Tony chớp chớp mắt kinh ngạc. Siêu nhân sao.

Gã nhận ra mình là người duy nhất có thể dõi theo hành động của Gilver. Đối với phần lớn người có mặt tại quán của Bobby, Gilver hẳn là đã di chuyển nhanh đến mức y gần như không cử động một chút nào cả.

Tony nhẹ nhàng gạt đầu mũi kiếm đang lao tới.

 “Dễ quá đấy, lính mới.”

Gã chém kiếm của mình lên phía trần, chạm vào lưỡi kiếm của Gilver và gạt nó bay trở lại.

“Muốn về nhà khóc mách mẹ chưa?”

Tony dí kiếm của mình vào những tấm băng, tự tin vào chiến thắng của mình.

“Có vẻ tôi đã đánh giá thấp cậu,” Gilver nói.

 “Xin thứ lỗi. Tuy nhiên...”

Gilver bật người lên không trung, ngập cong người về sau. Một cú đá tung thẳng vào cổ tay Tony, gạt thanh kiếm của gã rơi cạch xuống sàn.

Gilver đáp xuống đứng trước mặt Tony.

“Giờ thì chúng ta hòa. Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc đâu.”

 Gilver điên cuồng tung ra những cú đá, những đòn đấm bất tận, mỗi chiêu được xuất ra với độ chuẩn xác Tony chưa từng thấy. Tất cả những gì gã có thể làm là gạt đi những đòn đánh. Mỗi chiêu sượt qua chứa đủ sức mạnh lớn đến mức một đòn trực diện có thể chấn nát xương.

“Này, anh cũng khá đấy, lính mới.”

Nhưng giọng nói của Tony thiếu đi sự chế nhạo đặc trưng.

Đám lính đánh thuê nhìn Gilver ép Tony lùi lại về phía quầy bar, từng bước từng bước một. Cuối cùng, y đánh được một đòn chính diện. Sau hai cú đá giả lên đầu, y nghiến mũi giày vào bụng dưới của Tony. Tony căng cơ bụng theo phản xạ và bắt chéo tay lại để bảo vệ mình nhưng đã quá muộn.

“Á!”

Tony bay giật lại, ngã nhào một cách vụng về trên sàn và va người vào chân bàn. Cơn chấn động làm một vại bịa bị lật, đổ tràn lên mái tóc bạc của gã.

“Thằng khốn này! Đá được lắm.”

“Đây là đền bù cho thất bại của tôi lúc nãy. Chúng ta kết thúc việc này ở chứ?”

Tony đứng dậy, cả người ướt đẫm mùi cồn cũ. Cả hai kẻ tham chiến thủ thế ở một khoảng cách đáng kể.

Đấy là lúc mọi người trong phòng đột nhiên nhận ra là chưa ai trong số cả hai đã đánh toàn lực. Vụ giao thủ lúc nãy chỉ là để khoe chứ không hơn, họ đã tránh hết những chỗ hiểm. Theo bản năng, đám lính đánh thuê nhận ra mọi việc từ giờ sẽ rất khác, liền đồng loạt lùi sâu hơn vào trong góc.

Sự dí dỏm của Tony  đã hoàn toàn biến mất. Gã nheo mắt nhìn thật kĩ Gilver, những cánh tay gầy còm của y căng lên đầy cơ bắp. Y hoàn hoàn có thể gây ra sát thương nghiêm trọng.

Enzo ngồi sâu thêm vào ghế, hi vọng tạo khoảng cách càng xa càng tốt giữa mình và kẻ được giới thiệu. Nhưng hành động này khiến một li whisky rơi xuống sàn.

 Âm rhanh của nó phá vỡ sự lặng.

Tony và Gilver lao vào nhau. Tony tránh một cú đấm phi đến và phản đòn lại bằng một đòn đấm múc chớp nhoáng, cả người như nhún nhảy như một võ sĩ quyền anh trong môi trường không trọng lực.

Gilver dễ dàng né được đòn và khinh khỉnh nhảy lên tránh một cú gạt chân tầm thấp. Nhưng đây chỉ là chiêu giả mà thôi. Tony thoi liên hồi vào mặt đối thủ bằng một chuỗi những cú đấm mạnh đến mức quật được cả con la khỏe mạnh.

Gilver nhận toàn bộ đòn đánh và vùi một cú móc ngắn vào bụng Tony. Cả hai tách nhau ra, cố gắng điều hòa hơi thở. Đột ngột, cả hai vồ lấy vũ khí vẫn vứt vương vãi trên sàn của mình.

“Quá chậm!” Gilver hồ hởi kêu.

“Để rồi xem!”  Tony đáp lại.

Hai lưỡi kiếm va vào nhau, phát ra vô số những tia lửa lấp lánh. Tony và Gilver đều ngang tài ngang sức. Vũ khí của họ kêu lên lanh lảnh mỗi lần giao nhau kịch liệt nhưng không ai trong số hai chiến binh này chiếm được lợi thế. Tình trạng đình trệ này càng khiến bầu không khí căng thẳng trong quán Bobby dâng cao.

“Lùi lại!”

Tony giả một cú đá thấp và hai người nhảy về phía sau, thở dốc. Đấu tay đôi thường ngắn hơn đánh lộn nhưng nó cũng làm mất rất nhiều sức của người tham gia.

“Đúng như tôi mong đợi, cậu trụ được đến mức này.”

 Gilver gật đầu cụt lủn.

“Là anh nói đấy nhé. So với một tay lính  mới thì anh cũng khá đấy.”

 Tony biết chỉ còn một thứ duy nhất để làm. Bất cứ cuộc giao đấu nào không thể hoàn thành bởi nắm đấm hay đao kiếm chỉ có thể giải quyết bởi súng. Tony có thể nhìn thấy tay Gilver giật giật ám chỉ việc đối thủ của gã cũng đã đi đến kết luận này.

Nhưng rồi  một giọng nói vang lên khiến mọi người trong quán nhảy dựng lên.

“Được rồi, được rồi! Dừng việc này lại.”

Bobby đã trèo hẳn lên trên quầy bar của lão và chống tay lên hông.

“Nếu bọn  mày còn làm loạn quán của ta hơn nữa, ta sẽ cấm cửa cả hai.”

Bobby chỉ Tony và Gilver như thể họ là hai đứa nhóc hư hỏng.

 “Đấm nhau, ổn cả. Dùng kiếm sao, không hề gì. Chơi cả súng? Đừng có hòng.”

Sự nhẹ nhõm lan ra trong đám đông lính đánh thuê. Bobby đi xuyên qua đám đông, kéo theo thứ gì đó đằng sau.

“Tôi nghĩ chúng ta phải thay đổi kế hoạch thôi,” Tony nói với Gilver.

Gã nhướn một bên lông mày chỉ Bobby.

Lúc sau, Bobby đã đi đến được cái bàn gần nhất. Lão đã vật lộn với một thùng rượu để lạnh to đùng.

Đập thật mạnh hai cái cốc cạnh thùng rượu, Bobby dẫm chân huỳn h hịch trở lại quầy bar.

“Chỉ còn một cách chứng tỏ ai mới là người đàn ông chân chính hơn,” lão nói mà không thèm ngoái đầu lại.

Tony và Gilver nhìn thùng rượu rồi lại quay ra nhìn nhau.

Cuối cùng, Tony ngồi vật xuống một cái ghế trống. Gã sụp người im lặng một lúc, nhìn như thể một quả bóng bay bị xì hơi.

Gilver khó hiểu.

 “Cậu đang làm gì thể? Đầu hàng sao?”

“Đừng có có đần độn vậy.”

Nhưng rõ ràng là Gilver chẳng biết chuyện gì đang diễn ra.

“Luật đổi rồi.”

Tony rót đầy hai chiếc cốc bằng một thứ dung dịch trong suốt và ra hiệu cho Gilver ngồi xuống đối diện với mình.

Thi uống rượu đã giải quyết vô số cuộc tranh chấp từ trước tới giờ. Nó cũng là một cách tuyệt vời để được uống rượu miễn phí. Nhưng Tony không có tâm trạng nào mà làm việc đó

“Tôi sẽ cho anh biết điều này,” gã lầm bầm.

“Tôi chẳng muốn gì hơn là được kết thúc trận này bằng nắm đấm của chúng ta đâu.”


--------------------------

 [7] Doria (ドリア?): Cơm thập cẩm bỏ lò với sốt  Béchamel  và pho mát pácma.