Monday, September 19, 2016

[Novel] Devil May Cry Volume 2 - Giai đoạn 4 - Phần 1

Hỗn loạn nổ ra xung quanh Chen ngay từ lúc lão thức dậy.

Như bất cứ kẻ nào ở trong vị trí nắm quyền lực thật sự, Chen thường xuyên có nhiều yêu cầu về thời gian của lão hơn mức lão có thể xử lý được. Đây là bản chất công việc của lão.

Làm trùm mafia chỉ là vỏ bọc cho Chen, và dù nó cũng phải bỏ công sức gần bằng thứ lão theo đuổi thực sự, nó vẫn là ít nguy hiểm và tiêu tốn hơn.

Thỉnh thoảng, hai thế giới của lão gặp nhau.

Một đại úy đã cảnh báo cho lão biết về vấn đề với món hàng hóa vận chuyển cho một công ty lớn. Những cái thùng chứa một loại homunculus - một loại người nhân tạo được tạo thành từ yêu thuật thay vì khoa học. Chen đã sử dụng kinh nghiệm lai tạo các loài quỷ khác nhau của mình để phát triển một nguồn doanh thu mới từ lâu.

Nhưng sự thật là, Chen đã phát chán với ngành kinh doanh đấy.

Đời này, lão đã góp được một gia tài lớn đến nỗi chắc phải mất mấy đời nữa mới có thể tiêu hết chỗ đấy. Và tiền bạc thì đem lại sức mạnh. Lão có mối quan hệ mật thiết với người đại diện của các quốc gia và nắm giữ những bí mật quan trọng của khá nhiều tập đoàn nổi bật. Cả hai điều nghĩa là lão đương nhiên có sức ảnh hưởng lớn trong thế giới tội phạm ngầm và vô số các quốc gia.

Lão đã, theo đúng tiêu chuẩn của chủ nghĩa tư bản, đạt tới đỉnh cao của sự nghiệp.

Tuy thế, lão từ chối việc nghỉ hưu. Lão tiếp tục treo lên đỉnh núi mới, bị thúc đấy bởi thứ nhiệt huyết hiếm thấy ở cả thế hệ trẻ.

Chen sở hữu sự tò mò vô độ. Chỉ nhờ có được những món đồ hiếm có mà phần lớn người khác không biết đến mà lão mới có thể tạm thời thỏa mãn nó. Điều này thúc đẩy sự hứng thú của lão với những điều huyền bí và dẫn đến trò chơi thuyết ưu sinh bằng gen loài quỷ.

Hoài bão của lão có thể khiến lão trở thành một vĩ nhân, hay nếu lão là một người thành thật hay thậm chí là một nhà kinh doanh có chút nhân đạo. Nhưng thay vào đó, lão may mắn được sinh ra trong một dòng dõi tội phạm lâu đời và đi tới thành công từ đáy xã hội.

Kể cả với tiêu chuẩn của Chen, luồng năng lượng đang chảy trong cơ thể lão bây giờ cực kì ấn tượng. Toàn bộ những rào cản đều bị vứt bỏ khi lão nhìn ngắm Cậu Ducas bằng đá.

Có những lĩnh vực mà loài người không nên động đến hay tham gia vào.

Bi kịch của Chen chính là không nhận ra sự thật này…

"Tôi nghe nói Cậu Ducas đây đã trải qua một sự thay đổi.”

Chen lạch bạch đi vào phòng thí nghiệm với nụ cười quen thuộc.

Khu nghiên cứu này được xây bên trong khu biệt thự của lão, được che chắn khỏi những con mắt soi mói có khả năng phát hiện ra bí mật của nó. Cơ quan chuyên về nghiên cứu loài quỷ.

Các nhà khoa học đi từ mẫu vật này đến mẫu vật khác, cả người mặc bộ đồ y tế màu trắng. Những nhà nghiên cứu ở đây cũng là tù nhân như chính lũ quỷ, dù Chen cung cấp cho họ mọi thứ xa xỉ.

Cái tủ kính chứa thứ còn lại của Ducas đã được chuyển vào phòng thí nghiệm qua đêm. Giờ nó đang được đặt giữa một bầy các nhà khoa học, nhiều người trong số họ phe phẩy máy đo trước mặt nó như thể họ đang nhảy múa hay đặt giá cổ phiếu.

Chen đằng hắng đầy lịch thiệp.

"Liệu chúng ta có cơ hội nào để mong đợi Cậu Ducas sẽ trở lại không?"

“Không thể được," một trong số các nhà nghiên cứu đeo mặt nạ nói.

"Nếu Ducas là một con quỷ thì chuyện sẽ khác. Nhưng chúng ta chưa từng thấy có người nào có thể sống sót việc bị hóa đá. Tuy nhiên, anh ta cũng chưa bị trơ hoàn toàn.”

Mắt Chen lóe lên.

"Ý anh là gì?"

"Thể tích và cân nặng của anh ta đang giảm một cách nhanh chóng. Chúng tôi không rõ khối lượng bị mất đã đi đâu?"

“Nhưng các anh có dự đoán.”

"Chúng tôi có vài giả thiết.”

Nhà khoa học đi đến chỗ một cái máy tính và đùa nghịch với bàn phím mất một lúc. Hình ảnh một bức tượng ba đầu xuất hiện trên màn hình.

"Ho ho! Tôi không biết nên nói mình đang mong đợi thứ như thế này hay không.”

"Chúng tôi biết ngài đang tìm kiếm nó, thưa ngài. Nhưng chúng tôi chưa muốn đưa ra ý tưởng của mình với ngài cho đến khi chúng tôi có nhiều dữ liệu hơn. Tôi tin rằng Ducas thực sự đang bị biến đổi thành Beastheads.”

“Mất bao lâu nữa thì nó sẽ xảy ra?"

"Nếu sự biến đổi tiếp tục diễn ra với tốc độ này, tôi dự đoán Beastheads sẽ thuộc về ngài vào chiều mai.”

Chen xoa xoa tay đầy hài lòng. Lão không thực sự nhìn thấy sự thay đổi đang diễn ra nhưng lão vẫn cứ nhìn không chán mắt.

"Ta đã làm vài điều đáng khinh bỉ với cậu đấy, Cậu Ducas trẻ tuổi. Nhưng cậu đã cho ta thấy được cách sử dụng Beastheads và rồi đưa nó đến tay ta. Vì điều đó mà ta phải cảm ơn cậu.”

Ducas đứng bất động không thể trả lời. Gương mặt hắn méo nó vì đau đớn và ngạc nhiên, miệng hắn há mở vì kinh hãi. Đến chiều mai, cái mồm đó sẽ mang hình dạng mõm chó.

"Vĩnh biệt, Cậu Ducas. Hãy cho phép chúng tôi được sử dụng cậu một cách đàng hoàng; vì đã mang Beastheads trong người mình; vì đã điều tra được khả năng thần bí của nó - ta tự hào gọi cậu là một thành viên trong Gia đình. Ho ho!"

 Tiếng cười khúc khích điên cuồng của Chen khi rời khỏi khu nghiên cứu như điệu cầu hồn cho Ducas tội nghiệp.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Dante thở hắt ra tỉnh dậy.

"Tôi đang ở đâu?"

Câu hỏi của gã rơi vào im lặng. Dante đang nằm trên một mặt sàn gỗ cứng. Nước nhỏ đều đặn lên mặt gã. Mùi gì đó như chua loét tràn ngập mũi gã.

Dante ngồi dậy và chùi mặt. Dante vỗ vỗ khắp người để kiểm tra xem có bị thương chỗ nào không và chắc chắn là vũ khí của gã vẫn còn ở nguyên vị trí. Căn phòng quá tối để nhìn rõ nhưng Dante biết mình đã không còn ở trong lãnh địa của Mundus.

"Beryl? Chúng ta đã trở về chưa?"

Không có câu trả lời.

Dante lôi mình đứng dậy. Gã cảm thấy đặc biệt vui vẻ vì mới tiêu diệt được Vua Địa Ngục. Nhưng môi trường xung quanh gã thì lại quá nỗi đáng thất vọng. Cái mùi càng trở lên tệ hơn, dù Dante cho rằng đấy là do mọi giác quan của gã trở lại bình thường.

"Ra khỏi chỗ này kiểu gì bây giờ?"

 Có vẻ Dante đang ở trong một nhà kho hay phòng chứa đồ. Những thùng giấy bồi được xếp cao trên giá sắt. Gã không nhìn thấy đường ra những quyết định là sẽ đi theo thứ mùi chua nồng kia.

Beryl luôn coi mình là một Thợ Săn Quỷ. Cô ấy có thể tự lo cho bản thân mình.

Gã hi vọng thế.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Beryl đã thức dậy sớm hơn Dante. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một cái xác đang phân hủy.

Cô nhảy bật lại theo phản xạ và chộp lấy khẩu súng trường của mình. Nhưng mọi thứ xung quanh cô vẫn yên tĩnh.

Beryl nhớ Dante đã đánh bại được Vua Địa Ngục  Rồi mọi thứ mờ dần đi. Giống như lần với Beastheads. Cô tư hỏi liệu điều này có nghĩa là cô đã được mang đi khỏi thế giới song song.

Dante đang ở đâu?

Cái xác dọa người đó lơ lửng trong một ống kính vẩn đục, như một mẫu vật bị ngâm trong fomanđêhít. Căn phòng rải rác đầy những thứ tương tự. Dàn máy móc cho biết nơi này hẳn là một dạng phòng thí nghiệm.

Beryl kiểm tra các vết thương trên người.

Không có. Sao lại có thể?

Cô đeo súng lên lưng. Nó đã trở lên vô dụng trước Vua Địa Ngục nhưng cô luôn cảm thấy tốt hơn khi có nó ở gần. Cô quyết định tránh xa cái mẫu vật hình người đáng sợ kia và đi ra cánh cửa duy nhất trong căn phòng.

Cô áp tai vào cánh cửa gỗ nhưng không nghe thấy gì. Cô vặn tay nắm và chậm rãi kéo cánh cửa ra. Đằng sau nó chỉ toàn là bóng tối.

Giờ thì bóng tối không là gì đối với Beryl. Cô đã thấy được thứ bóng tối đen đặc tạo thành Vua Địa Ngục. Đấy mới là bóng tối. Còn đây chỉ là sự thiếu sáng thôi.

Hoàn toàn khác hẳn, cô nghĩ.

Căn phòng mới thậm chí còn là một phòng thí nghiệm lớn hơn nữa. Những mẫu vật lớn nhỏ rải rác khắp căn phòng, nó cũng chất đầy những núi giấy tờ bừa bãi. Những chai lọ thí nghiệm tạo thành những thành phố thủy tinh be bé.

Tác dụng của chúng là bí ẩn đối với Beryl nhưng đám giấy tờ kia thì cô có thể hiểu được. Giấy tờ và bình thí nghiệm nghĩa là cô đã trở về nhà.

Beryl bước thật cẩn thận để tránh gây ra tiếng động. Ánh sáng lờ mờ dẫn tới một vùng tối hơn phía trước. Cô không thấy cánh cửa nào khác vì vậy chọn cách đi xuyên qua bóng tối.

Ánh sáng yếu ớt từ những cỗ máy không có tác dụng gì trong căn phòng mới này. Beryl có thể cảm thấy những sợi dây điện dày đặc len lỏi khắp phòng. Những mảng sáng mơ hồ phản chiếu từ hàng bể kính để dọc theo một bức tường.

Đám mẫu vật không làm Beryl vui vẻ gì nhưng cô vẫn tiếp tục tiến tới.

Bể kính gần nhất chứa một thứ hình người trong nó. Nó có vẻ đang ngủ hơn là đã chết. Thứ đó lơ lửng trong một dung dịch hóa học. Chân tay của nó trắng bệch và dài đến không ngờ, chúng gầy gò và thanh mảnh như thể một đứa trẻ cũng có thể thò vào và bẻ gẫy chúng. Khuôn mặt đó nhìn giống con người nhưng Beryl lại hứng thú với trán của kẻ này.

Sự kinh tởm tràn ngập trong Beryl và cô cố gắng ép cơn buồn nôn xuống.

Trán của người đàn ông này đã bị cắt mở và một con mắt dị dạng đã được để mọc ở giữa nó. Đấy không phải là mắt người.

Beryl cảm thấy vết sẹo trên ngực cô nóng lên. Đấy là tất cả sự khẳng định mà cô cần.

Con mắt đấy đến từ quỷ giới.

Beryl nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp tiến tới gần và liền lao vào đằng sau một cỗ máy lớn. Cô rút một con dao nhỏ từ thắt lưng và chờ trong yên lặng.

Làm ơn chỉ  đi ngang qua đây thôi.

Tiếng bước chân tới gần hơn. Beryl cảm thấy một luồng không khí nguy hiểm và căng mình chuẩn bị chiến đấu. Nếu cô gây ra náo động mọi việc sẽ trở lên khó khăn hơn nhiều. Cô vẫn không biết mình ở đâu hay phải rời khỏi đây bằng cách nào.

Tiếng bước chân gần tới chỗ cô thì dừng lại. Beryl nhảy xổ ra từ đằng sau cỗ máy và chém một cách dữ tợn. Nhưng con dạo đập vào thứ gì đó bằng kim loại và rơi xuống sàn. Beryl cảm thấy mõm súng lạnh ngắt dí vào thái dương.

Cô đảo mắt sang bên để nhìn được kẻ tấn công mình?

“Dante?"

"Chào hỏi hay đấy. Ít nhất thì cô cũng an toàn.”

Beryl thả lỏng người. Cô nhặt lại con dao nhét nó trở về thắt lưng, nói cho Dante biết tất cả mọi thứ cô đã nhìn thấy kể từ lúc thức dậy. Dante lắng nghe một cách thờ ơ, tập trung vào những bể chứa.

"Cô nghĩ mấy thứ đó là gì?"

 Gã chỉ về phía những bể thủy tinh phía bên kia căn phòng.

 "Một thứ đáng kinh tởm," cô nói.

Dante sải bước đến cái bể gần nhất và nhìn vào bên trong. Gã có thể cảm thấy dấu vết ma thuật phát ra từ cơ thể này. Các chi dị dạng này hẳn phải là tác dụng phụ của việc biến đổi các khớp cứ kéo ra rồi thu lại liên tục, gã suy luận. Cũng như Beryl, đấy là con mắt thu hút gã nhất.



Dante nhớ lại vụ ẩu đả của mình với đám Hiệp sĩ Bóng Ma kì quái của Chen. Mỗi tên đều đeo một mảnh kim loại trên trán và mất đi khả năng chiến đấu khi mảnh kim loại bị phá hủy. Đây hẳn là thứ bị giấu dưới nó.

Gã đã nhìn thấy ba con mắt này trước đấy, rất lâu trước khi gã đã sử dụng cái tên hiện tại của mình. Đồng nghiệp của gã đã bị biến thành quái vật với thứ tương tự thế này gắn vào cơ thể họ.

Gã gần khai ra khi cô nói tiếp.

"Tôi nghĩ kẻ này là một trong số các Hiệp sĩ Bóng Ma. Chen hẳn phải điều khiển bọn chúng thông qua con mắt thứ ba. Biến họ thành quái vật.”

Niềm căn ghét dâng lên trong Dante. Con mắt này và Beastheads là những món đồ của quỷ và không thuộc về tay loài người. Dante đã thấy điều gì sẽ xảy ra với những con người có được sức mạnh kiểu đó.

"Có vẻ chúng ta không chỉ thể đến chào hỏi không Chen được," gã nói một cách dứt khoát.


Ngay sau đấy, một cơn rung chấn đánh ngã Dante và Beryl. 

[Novel] Devil May Cry Volume 2 - Giai đoạn 3 - Phần 4

Người ta kể rằng con đường tới địa ngục được lát bằng những ý định tốt đẹp. Beryl cho là nó cũng được lát bằng nhựa đường được bảo dưỡng tốt.

Cuộc hành trình này trơn tru hơn cô tưởng, cả theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Những cái đầm lầy chết người và lũ quái vật phàm ăn được kể trong những câu chuyện hoàn toàn vắng bóng trên con đường tới chỗ của Vua Địa Ngục.

Cũng may là thế, vì phiến quân cũng không ở trong tình trạng để mà vượt qua những chướng ngại như vậy. Trận chiến với những người phụ nữ tóc vàng đẩ khiến quá nửa quân lính chết hoặc bị thương nghiêm trọng.

Cuộc chiến đó cũng cướp đi mạng sống của một thủ lĩnh, Frost đã chết và số chúa quỷ sót lại bị cạn kiệt năng lượng đến mức họ chỉ còn thoi thóp. Dù thế, Blade và Griffon đã đồng ý đi cùng Dante và Beryl tới vương quốc của Mundus.

Cuối cùng, đội quân tả tơi đã thấy mình đứng trước cái vực đá granit sâu hoắm vùi sâu trong lòng đất tới tận địa ngục.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Dante bước vào Địa ngục lần thứ hai.

Vương quốc bi thương này có chút khác so với cái lần trước gã đã vào, nhưng Dante vẫn thấy mừng vì mình ít nhất cũng có một số hiểu biết trước về nó. Cái cảm giác kỳ quái mà tất cả loài người đều cảm thấy khi có sự hiện diện của loài quỷ râm ran trong óc gã.

Dante biết nó sẽ chỉ tăng thêm khi họ tiến sâu hơn vào Địa ngục. Phần lớn loài người thấy cảm giác này là một nỗi sợ hãi bản năng và thường dẫn tới sự điên loạn.

Dante cũng không ngờ mình sẽ tiến vào địa ngục với một binh đoàn quỷ bên mình.

Đồng minh mới của gã nhận ra nguồn năng lượng ma thuật của họ được hồi phục lại khi tới gần trung tâm của Địa ngục. Quỷ giới đem lại sự chữa trị tâm lý cho những chiến binh này, và nhuệ khí của họ dâng cao lên mỗi bước hành quân. Dante ghét phải làm việc theo nhóm nhưng lần này gã thấy may mắn vì có hỗ trợ.

Dù thế, việc sẵn sàng chiến đấu với loài quỷ khi Blade và Griffon cùng phe với gã vẫn khiến gã thấy bối rối.

Dante nhìn qua phía bạn đồng hành loài người của mình. Beryl đang cố gắng để không chịu thua bầu không khí tuyệt vọng đặc trưng của Địa ngục. Cô không phải con người đầu tiên tiến vào Địa ngục, nhưng một phần trong gã hi vọng cô sẽ là người cuối cùng.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Một lúc sau, lũ quái vật tấn công.

Những con tốt đó không cản nổi Dante và các chiến binh kia, họ tiến sâu hơn vào Địa ngục bất chấp liên tục bị công kích. Mỗi cuộc giao tranh đều làm giảm quân số của họ, nhưng phiến quân vẫn tiếp tục dấn tới. Năng lượng ma quỷ tràn ngập khắp nơi khiến Griffon và những đồng minh của họ lúc này dễ dàng xử lý kẻ thù.

Luồng năng lượng đó càng trở lên mạnh hơn khi đoàn quân tiến tới chỗ của Mundus. Cuối cùng, nó trở lên quá áp đảo kể cả cho những con quỷ nổi loạn.

Từng người một, họ gục ngã, không thể di chuyển bởi quá tải do ảnh hưởng của năng lượng ma thuật. Kể cả Blade và Griffon cũng không chịu nổi. Họ ngã xuống ngay khi số quân còn lại tiến vào hành lang cẩm thạch trống rỗng.

"Nơi này," Griffon lầm bầm qua hàm răng nghiến chặt.

"Nơi này là nơi ở của quỷ vương...”

"Tôi hiểu rồi.”

Dante đặt tay lên vai Griffon. Gương mặt của vị chúa quỷ nhăn nhó vì đau đớn.

Dante biết họ hẳn đã đến gần cổng trung gian thông với nguồn năng lượng ma thuật của Địa ngục. Gã tra Rebellion vào vỏ và đi tới cánh cửa cuối căn phòng.

"Chờ đã!" Beryl chạy theo gã.

"Anh không thể bỏ tôi lại đây!"

 Dante ngó lơ cô. Beryl lao ra cạnh gã.

"Đừng đùa nữa! Tôi cũng đã đi đến mức này rồi!"

 Dante vẫn không nói gì.

"Tôi sẽ không làm vướng víu anh đâu," Beryl nải nỉ.

"Tôi không phải là một con bé yếu đuối sẽ bật khóc và chạy đi ngay khi có dấu hiệu nguy hiểm. Tôi cũng là một Thợ Săn Quỷ giống anh!"

Dante dừng lại giữa chừng và nhìn thẳng vào mắt Beryl.

"Cứ làm điều mà cô muốn," gã chỉ nói thế.

Cả hai chiến binh tiếp tục đi hết đoạn đường dọc căn phòng khổng lồ. Sự yên lặng bị ngắt quãng bởi tiếng vọng vang lên theo mỗi bước chân của họ và tiếng rên rỉ khó nhọc đến từ những con quỷ bị bỏ lại đằng sau lối vào.

Cánh cửa tự mở ra khi họ tiến tới gần. Cánh cổng để lộ ra một thứ bóng tối gần như sờ thấy được. Beryl cảm tưởng như có hơi thở nóng hừng hừng bao bọc xung quanh cô. Ít nhất thì cô hi vọng đấy chỉ là thứ mình tưởng tượng ra.

Dante quan sát khoảng không với một nụ cười cay nghiệt.

"Lần trước, mi xuất hiện từ một bức tượng chó. Lần này mi lại định giở trò gì với ta đây?"

 Có thứ gì đó ầm ầm vang lên trả lời từ trong bóng tối.

Dante và Beryl tiến vào khoảng không và biến mất.          

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Chen đã chẳng rời khỏi chỗ ngồi của mình gần một giờ đồng hồ. Lão không có dấu hiệu đang thở, trông lão hoàn toàn bất động.

Lão đang rúc sâu vào trong một cái ghế lụa căng phồng, mắt dính chặt vào cái tủ kính đặt trước mặt. Cái hộp có kích cỡ tầm một người đàn ông, thật tiện thay vì nó hiện đang chứa một kẻ như thế.

 Tên đàn ông đặc biệt đó lúc này được làm từ đá. Kẻ đó ở trong cái hộp kính như thể vật trưng bày trong bảo tàng.

Miệng bức tượng đang há ra gào thét trong sự đớn đau vô thanh và quần áo của nó rách rưới. Thứ đó không ai khác hơn chính là Ducas Chuột Cống

"Ba ngày," Chen tự ré lên vui sướng.

Đã ba ngày kể từ lúc những đám mây đen đã hiện lên trên chiếc du thuyền và tạo ra Beastheads. Đã ba ngày kể từ lúc Ducas đấu với Dante và Beryl trên vách đá. Đã ba ngày kể từ khi hắn biến thành đá và được người của Chen đem về.

Chen đã trở nên ám ảnh với người bằng đá trong khoảng thời gian đó. Sự biến đổi thần bí này đã đánh thức một phần tưởng đã chết rất lâu trong lão. Bằng cách nào đó Ducas vẫn còn sống.

Bị biến thành đá, phải, nhưng vẫn còn đang sống.

Bên liên lạc với loài quỷ của Chen đã khẳng định là Ducas vẫn còn sống bấp chấp cuộc biến hình, trong khi đám khoa học gia loài người của lão thề rằng bức tượng đó đúng là là đá thật.

"Sao cậu vấn sống được hả, Cậu Ducas?"

Chen vui vẻ vẫy tay trước con mắt kinh hoàng của bức tượng.

"Tôi nghĩ cậu sẽ kiếm được một khoản rất khá trên thị trường trong tình trạng hiện giờ. Nhưng thế thì buồn tẻ quá.”

Chen lôi mình rời khỏi ghế và lạch bạch tiến về phía cái cửa sổ lớn.

"Các món đồ tới từ địa ngục đúng là tuyệt vời nhỉ, Cậu Ducas. Chúng chính là thứ báu vật đáng có. Đáng để sử dụng.”

Chen nhìn ra thế giới bên ngoài cửa sổ, chìm trong suy tư.

Một lúc sau, lão hất đầu lại cười dữ dội. Đấy là một tràng cười khúc khích tức cười không nên có ở một lão già có vóc người như vậy. Đấy là sự băt chước tính ngây thơ đầy kinh tớm, một thứ phẩm chất vặn vẹo sẽ khiến bất cứ ai nghe được cũng phải thấy lạnh cả người.

Đấy đã không còn là tiếng cười của con người.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Beryl nghe thấy nó.

Tiếng cười vang vọng trong khoảng không trống rỗng, âm thanh hắc ám đến mức không thể là người. Cái nhịp ngắt quãng của nó làm cô rợn cả người. Beryl nghiến răng chống chọi lại cơn tuyệt vọng.

Dante đã biến mất ngay lúc họ bước qua cánh cổng. Ít nhất là Beryl đã nghĩ gã biến mất.

Bóng tối ở đây dày đặc như thể nó đã ngấu nghiến hết ánh sáng; kể cả khi giơ tay trước mặt Beryl cũng không nhìn được nó. Khoảng không này khiến cô trở lên vô dụng; tất cả những gì cô làm được là cố giữ tỉnh táo.

Thỉnh thoảng, cô sẽ nhìn thấy một hình ảnh trực giác lóe lên bất chợt. Không hiểu sao cô lại biết rằng Dante đang ở ngoài kia, đang chiến đấu với Vua Địa Ngục trong một trận đấu đầy liều lĩnh.

Những làn sóng năng lượng tỏa ra từ trong bóng tối dày đặc. …Dante và Mundus chạm trán lần đầu tiên tại thế giới này.

Beryl cảm thấy cay đắng xấu hổ vì đã khoe khoang về khả năng của mình. Hành động khinh xuất của cô đã khiến Dante mất đi một đồng minh và khiến cô trở lên sơ hở trước mọi hướng tấn công.

Như thể căn phòng đang ngăn cản bất cứ kẻ xâm nhập nào không xứng đáng với quỷ vương. Và nó đã thấy cô không có đủ năng lực.

Beryl cầm khẩu súng trường yêu dấu của mình nhưng cô không có sức mạnh để kéo cò. Cô thậm chí còn không chắc liệu nó có hoạt động trong môi trường kì lạ này. Vũ khí của Beryl đã đồng hành cùng cô qua bao nhiêu cuộc phiêu lưu, nhưng giờ nó không hơn một khúc củi mục.

Cô lại thấy một hình ảnh từ trận chiến không thể nhìn được.

Beryl đang đứng bên lề của huyền thoại.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Trận chiến đang lên tới đỉnh điểm.

Dante không chút ngập ngừng đối mặt với Vua Địa Ngục

"Tắt đèn rồi, Mundus!"

Dante nhăn mặt khi những lời này thốt ra. Đôi khi thật khó khăn để nghĩ ra một câu nói hay ho trong lúc chiến đấu, gã nghĩ. Trong phim làm thế thật dễ dàng.

Rebellion rống lên trong bóng tối, đâm vào khoảng không.

Mất một lúc để Dante nhận ra khoảng không này không hề trống rỗng. Khoảng không này chính là quỷ vương. Bằng cách nào đó mà gã biết cách chiến đấu với nó, chém vào thứ bóng tối đó và tránh những đòn tấn công theo bản năng.

"Phải rồi. Hét lớn hơn nữa đi!"

Dante rút Ebony và Ivory ra khỏi vỏ và bắn một tràng đạn rát.

Những viên đạn reo lên trong không trung như những chiếc chuông bạc tí hon trước khi đâm thủng nhà vua.

Khoảng không co giật, kể cả khi Mundus ném toàn bộ những thứ chết chóc lên Dante bằng vô số những cánh tay trong bóng tối. Kiếm, mũi tên rồi cả chớp lao xuyên qua người chiến binh tóc bạc.

"Tao đã không nghĩ mọi chuyện lại dễ dàng như thế này.”

Dante phá ra cười. Gã lanh lẹ nhảy tránh phần lớn những đòn tấn công chết người rồi lại tấn công quỷ vương.

Tấn công Mundus tại chính nơi ở của lão đã chứng tỏ mình là một nước bài xuất sắc. Sinh vật này gần như không thể hiểu nổi cuộc tấn công. Quyền lực của lão đáng nhẽ phải là tuyệt đối; kẻ thống trị duy nhất của sự sáng tạo trong thời gian vô tận. Thế mà lại có một kẻ xâm nhập đầy ngạo mạn - một con người không hơn - đã chứng tỏ mình mạnh ngang hàng lão.

Luôn luôn tấn công khi chúng đang sơ hở, Dante nghĩ.

Mundus nổi điên lên một cách tàn nhẫn, đánh trả lại một cách ngu xuẩn khi Dante lao tới và dồn sức chặt chém để chiến thắng.

Vua Địa Ngục một thời hùng mạnh không bao giờ hiểu nổi điều gì đã xảy ra với mình, kể cả khi Dante lẩm bẩm lời từ biệt và kết thúc sinh mệnh của lão vĩnh viễn.

"Tạm biệt. Tất cả các con quỷ bé bỏng trong địa ngục muốn chơi với mi đấy.”

Dante ra chiêu kết liễu, rạch một đường xuyên khoảng không khiến nó lóe lên với ánh sáng rực rỡ. Lát sau, hai viên đạn được bắn ra từ Ebony và Ivory và biến mất vào trong vết nứt.

Khoảng không run rẩy, phồng ra… rồi phát nổ.

Cuộc chiến huyền thoại đã kết thúc.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Dante tra súng vào bao khi bóng tối tan vào ánh sáng.

Gã nhớ lại việc đánh bại Mundus trong thế giới của mình. Trải nghiệm đau khổ đó đã cho gã lợi thế ở đây. Lần trước gã còn được giúp đỡ. Liệu có phải gã đã trở lên mạnh hơn? Hay là định mệnh của gã là sẽ phải đi tiếp trong đơn độc?

"Dante!"

Tiếng Beryl lôi Dante ra khỏi cơn trầm mặc. Cô vui mừng chạy về phía gã.

"Anh thật tuyệt vời!" cô nói một thôi một hồi.

Cô nhanh chóng giải thích việc mình đã chứng kiến trận chiến thông qua những hình ảnh trực giác và ánh sáng rực rỡ cuối trận chiến.

"Thật tuyệt vời!"

“Chúng ta phải rời khỏi đây," Dante nói nghiêm túc.

"Nơi này còn nguy hiểm hơn trước sau khi quỷ vương chết. Hãy đi lấy cái chúng ta cần rồi chạy khỏi đây thôi.”

Beryl không có ý định nào mà phản đối. Cô chỉ thấy Sparda khi nhìn vào Dante. Nhìn vào Dante…

Có thứ gì không ổn.

Cô không nhìn vào Dante mà giống nhìn xuyên qua gã thì đúng hơn.

"Dante! Có chuyện gì xảy ra với anh?"

Dante trợn mắt nhìn Beryl.

Cả hai chiến binh đang từ từ trở lên trong suốt. Quần áo, vũ khí - tất cả những gì gắn với cơ thể họ đều biến mất ngay trước mắt họ. Kể cả các giác quan của họ cũng bị ảnh hưởng. Ý thức của họ mất đi một cách đáng quan ngại.

Dante cố gắng nói, nhưng gã đã không còn có thể điều khiển mồm của mình. Cảm giác này rất quen thuộc.

  
Nó giống như bị nuốt bởi Beastheads!

Sự quên lãng chiếm lấy họ. 

[Novel] Devil May Cry Volume 2 - Giai đoạn 3 - Phần 3

Hàng trăm lính phiến quân đã tiến tới đằng sau Dante, trung thành với kí ức về Nelo Angelo. Những chiến binh quỷ chạm trán với những người phụ nữ kia trong một cuộc trình diễn đầy bạo lực của hay màu đỏ và vàng, nhưng trận chiến không hề cân bằng. Không mất bao lâu trước khi Beryl nhận ra chủ nhà của cô đang bị tàn sát.

Những người phụ nữ kia sử dụng những thanh kiếm thần bí, giúp chúng có thể dễ dàng xé toạc đối thủ trong khi vũ khí bình thường chỉ có thể tạo ra vết trầy xước nhỏ. Những chiến binh tóc vàng dường như không biết đến nỗi sợ cái chết, từ chối phá vỡ hàng ngũ dù đối thủ mạnh đến mức nào. Những kẻ tấn công di chuyển đồng loạt như một bộ phận duy nhất.

Đội quân quỷ chống lại Vua Địa Ngục đều được rèn luyện kĩ lưỡng và có kỉ luật cao, nhưng Beryl có thể thấy rõ ràng là họ thiếu khả năng chiến thuật. Cô quan sát trận đấu giáp-lá-cà từ một bệ trên cao.

"Chúng đã lên kế hoạch cho vụ này.”

Shadow và bốn thủ lĩnh khác tập trung hết sức để quan sát trận đấu, ra hiệu lệnh cho các chỉ huy bên dưới.

"Chúng hẳn phải biết chúng ta đang tập hợp quân đội tại đây.”

"Cuối cùng thì chúng ta cũng lớn mạnh đủ để trở thành một mối đe dọa thực sự với Mundus," Frost nói một cách u ám.

"Lão đã đem những chiến binh mạnh nhất của mình ra để tấn công chúng ta.”

"Lập lại phòng tuyến chiến đấu," Shadow ra lệnh.

"Thương vong đã lên đến ba mươi phần trăm.”

Shadow xoa cằm.

"Mundus đang cố ép chúng ta phải sử dụng đến sức mạnh của mình. Nếu lão có thể khiến chúng ta kiệt sức tại nơi dòng chảy ma thuật yếu, chúng ta sẽ chết trước khi đến được trước mặt Vua Địa Ngục.”

"Nếu còn mất thêm nhiều người nữa thì chúng ta cũng chẳng đến nổi chỗ quỷ vương!"

Beryl giật mình khi một đôi bốt đáp mạnh lên bệ đứng đằng sau họ.

"Vụ này nghe nghiêm trọng đấy. Tôi muốn tham gia.”

Dante điềm tĩnh đứng bên cạnh đài quan sát, mỉm cười đầy vô tư.

"Tôi đoán là mấy vị đã sử dụng hình dáng tạm thời. Cơ thể thật của các vị to lớn và mạnh hơn nhiều đúng không?"

“Phải," Shadow nói.

"Nơi này vốn là thế giới loài người. Giờ nó đã bị biến chất đến nỗi không thể nhận ra được. Có một dòng chảy ma thuật rất yếu chạy qua nơi này. Nhưng nó đủ mạnh để chúng tôi có thể trở lại hình dáng ban đầu của mình.”

"Mấy người có chết vì nó không?" Dante nhìn các thủ lĩnh một cách hoài nghi.

"Không đâu, nhưng chúng tôi sẽ nhanh chóng mất đi sức mạnh của mình và lộ yếu điểm trước Vua Địa Ngục.”

"Không phải tôi đã nói mình sẽ xử lý Mundus sao? Nếu ta cứ đứng đây và chẳng làm gì cả, cuộc nổi loạn của các người sẽ chấm dứt. Đám phụ nữ này đang tiêu diệt đội quân của các người.”

Các thủ lĩnh nhìn chằm chằm xuống chân mình, sự bất đắc dĩ của họ vô cùng rõ ràng.

Dante biết việc tránh sử dụng hình dạng quỷ của họ không phải chỉ do lượng ma thuật quá ít ỏi trong thế giới này. Mundus đã tạo ra bọn họ như là một chiến binh phục vụ cho mục đích của lão. Ở lại trong hình dạng mới của họ là một sự từ chối tâm lý nguồn gốc quái vật của họ. Nhưng đây không phải là lúc cho tình cảm.

Dante rướn người ra khỏi cạnh bệ đứng và chỉ xuống mặt đất.

"Chúng ngay dưới mũi chúng ta đấy! Tỉnh lại đi và đưa chúng ra ra khỏi cái mớ lộn xộn này!"

Những chiến binh tóc vàng đã gần tiến tới giàn giáo, đạp lên mớ bầy hầy đầy máu đỏ của những cái xác. Những người phụ nữ này tan ra khi bị tiêu diệt, được thay thế bởi một trong số quân bổ sung đầy nở nang gần như vô tận.

"Không có cách nào để kết liễu chúng! Chúng nhìn giống như con người những rõ ràng không phải!"

 Beryl bắn thêm một tràng nữa vào tiêu diệt một chiến binh trước khi cô ta có thể chặt đầu một người lính không đề phòng.

"Họ không phải là thật," Dante giải thích.

"Đấy chỉ là những cơ thể giả được tạo ra bởi ma thuật. Kẻ điều khiển chỉ cần tạo ra một cơ thể mới. Chúng ta phải tiêu diệt nguồn của nó.”

Dante vung chân sang phía kia của giàn giáo.

"Phải rồi. Ta tới đây.”

Gã nhảy xuống vùng hỗn loạn để Shadow và những thủ lĩnh còn lại há hốc miệng nhìn. Ngay lập tức, Dante bị nhấn chìm bởi đám đông những chiến binh xinh đẹp. Và ngay sau đấy, những người phụ nữ xúm quanh gã tan thành cát bụi.

"Xin lỗi nha!" Dante kêu lên đầy vui vẻ.

"Tôi không thấy cái nhãn 'dễ vỡ'Có lẽ đứa làm các người đã lười biếng rồi?"

Rebellion dễ dàng chém xuyên qua làn sóng những kẻ tấn công. Nhưng chủ nhân của nó biết chỉ là vấn đề thời gian trước khi số lượng của đám quân này sẽ khiến gã kiệt sức và phạm phải sai lầm.

"Có lẽ Chủ nhân Dante nói đúng đấy.”

Frost nhìn chiến binh tóc bạc mở đường xuyên qua đám đông.

"Sử dụng hình dạng quái dị đó có thể an toàn nếu chúng ta chỉ dùng nó trong thời gian ngắn, có đủ năng lượng ma thuật trong thế giới này cho phép chúng ta biến hình một cách hạn chế mà không sợ chết.”

"Chúng ta không thể cứ mãi khóa chặt những kí ức đó được. Quá khứ luôn luôn đuổi kịp chúng ta," Shadow trầm mặc.

"Cuộc mạo hiểm của chúng ta sẽ cứu lấy Chủ nhân Dante và tiêu giệt những kẻ tấn công. Con đường dẫn tới Vua Địa Ngục sẽ thông suốt hơn nhiều.”

Tất cả bọn họ gật đầu cùng lúc. Họ không thể để Dante chết dưới tay Mundus như Nelo Angelo - đặc biệt là nếu họ còn muốn được nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ giờ đã thành ngọn đèn soi sáng cho họ.

"Khi chúng ta gặp lại Phu nhân Eva ở thế giới bên kia, chúng ta sẽ ngẩng cao đầu," Phantom đồng ý.

Tay của họ lóe lên những biểu tượng ma thuật và thực tại biến đổi theo nó.

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

Quân lực của phiến quân đã bị tiêu diệt một nửa do cuộc tấn công của nữ quái, bị đè bẹp bởi số lượng kẻ thù bất tận. Beryl đã theo Dante xuống mặt đất nhưng cô bắt đầu nghĩ lại.

"Không thể cản nổi bọn chúng! Nói cho biết là anh có kế hoạch gì đó đi!" cô gào lên.

"Ma thuật kiểu này hoạt động từ trên cao xuống. Chúng ta phải tiêu diệt con trùm. Đây là chiến tranh phe trợ cấp.”Dante cười khẩy.

"Chúng ta phải xử lý Trish.”

Beryl cảm thấy khẩu súng của mình bị kẹt và cô chửi thề. Cô ném nó vào bao rồi với lấy một trong số những thanh kiếm đen đang rải rác trên mặt đất. Cô vẫn chưa bị thương nhưng Beryl biết đấy chỉ là vấn đề thời gian.

Dante không có vẻ mệt mỏi, nhưng sức lực của cô nhanh chóng cạn kiệt trước trước những đợt trấn công không ngừng.

Cô thấy mình lưng tựa lưng với Dante, chỉ có thể tập trung vào một phạm vi giới hạn. Đám chiến binh tóc vàng đã bao vây họ. Nhưng mà, cô nghĩ, ta vẫn làm tốt hơn quân của Shadow.

"Tôi sẵn sàng nghe ý tưởng đây," cô nói.

"Trong tình trạng này, cơ thể của tôi sẽ gục trước khi kịp sẵn sàng.”

"Tôi có kế hoạch đơn giản thế này, nhưng nó phụ thuộc vào việc liệu Shadow và đám kia có chơi liều không.”

Dante lén liếc về phía giàn dáo, giờ đã trống rỗng.

Gã tra Rebellion vào vỏ và rút Ebony và Ivory ra. Sư thay đổi này khiến đối thủ của gã bất ngờ mất một lúc, tạo cho gã cơ hội bắn tung một loạt đạn.

"Lùi lại!" Dante hét lên, lao vào trong đám đông,”Tất cả mọi người, trở về trại!"

Đám lính phiến quân rút lui trong bối rối.

Dante tiếp tục ở lại đằng sau, tiêu diệt kẻ thù một cách phóng túng. Nhưng làn sóng tiếp viện không ngừng nhanh chóng cắt đứt đường thoát của gã. Gã bị cô lập trong biển những phụ nữ khát máu.

Đột nhiên, một tiếng hét ghê rợn vang lên. Một con nhện khổng lồ rơi xuống chiến trường và bắt đầu dẫm đạp những chiến binh tóc vàng. Sinh vật đó được làm từ đá sống, mỗi cử động đều để lộ dòng mắc ma nóng hừng hực đang chảy dưới các khớp của nó.

Đấy chính là Phantom đã trở về hình dạng gốc của mình, một  tông đồ của Mundus.

"Chưa từng nghĩ cái thứ đó sẽ cùng phe với mình!" Dante gào lên hạnh phúc.

Gã lao đi dưới nhện Phantom, nó ngay lập tức tấn công những kẻ đuổi theo gã.

Một con quỷ khác hiện hình đằng sau con nhện, một người khổng lồ màu bạc xẻ đôi kẻ thù của mình với hai lưỡi kiếm khổng lồ. Đấy là hình dáng thật của Frost.

Dante biết từ kinh nghiệm của mình, đối thủ của gã sẽ thấy mình phải vật lộn giữ mạng sống.

Sự xuất hiện của những con quỷ khổng lồ củng cố tinh thần cho phiến quân.

Quân lính dàn ra phía trước Dante; họ lao vào đợt sóng bất tận những chiến binh tóc vàng.

Gã thợ săn quỷ tóc bạc xông vào cùng tham gia cuộc tấn công… nhưng nhận ra mình đang đạp chân tại chỗ.

Chỉ lát sau, Dante nhận ra chân mình đã không còn ở trên mặt đất. Cơ thể của gã đã được nâng lên không trung, bị quắp chặt trong cặp móng vuốt gồ ghề của một con chim khổng lồ.

Hình dáng quỷ của Griffon đúng như tên gọi của anh ta.

"Cảm ơn vì cho đi nhờ. Anh biết tôi muốn tới đâu rồi đấy.”

Dante chỉ vào trong tâm những người phụ nữ đang tấn công, nơi Trish đứng quát tháo ra hiệu lệnh cho quân lính của mình.

"Kweeee!" Griffon kêu lên.

Dante có thể thấy hai sinh vật khổng lồ nữa phía dưới gã. Gã đã biết hình dạng thật sự của Blade và Shadow từ hồi đấu với họ trong thế giới của mình. Nhưng ở đây, cả hai lại cùng đoàn kết chống lại Vua Địa Ngục.

Một đã biến thành một con thằn lằn với những vệt sấm sét trên người, trong khi người còn lại có hình dạng của một quái thú bóng tối với làn da như thể hắc ín. Họ tàn sát những chiến binh tóc vàng cản đường mình.

Thấy những con quỷ này trở lại hình dáng thật của mình khiến Dante ngạc nhiên. Gã đã thấy chúng trước kia và bình tĩnh ứng phó với nó. Nhưng gã chưa bao giờ lại nghĩ mình có thể làm việc cùng phe với họ, mà lại là đi giết chóc những người phụ nữ đẹp. Đây là một trải nghiệm kỳ quái gã mong sẽ không phải trải qua lần nữa.

Griffon đã bay đến đủ gần để Dante và Trish có thể nhìn rõ mặt nhau. Mặt cô méo mó vì tức giận khi cô giơ thanh kiếm khổng lồ của mình lên. Những tia chớp ma thuật lóe lên dọc thanh kiếm và Dante nhận ra cô đang sử dụng chính thanh kiếm mà gã đã dùng để chiến đấu với Vua Địa Ngục tại thế giới của mình.

Gã biết nếu Trish thắng cuộc, cuộc nổi loạn này sẽ bị dập tắt mãi mãi.

"Đến đây, tên phản bội láo xược! Mi kẻ dám thách thức chúa tể Mundus. Hãy tự hào mà chết dưới tay ta!" Dante đảo mắt.

Tại sao đám kẻ xấu lúc nào cũng ăn nói như vậy? Ai mà lại nói như thế bên ngoài mấy vụ kiểu này. Cô có gọi đồ như thế lúc ra quán ăn không? Hay khi cô cần một chỗ trống ở gian hàng bên cạnh, hay cô khi cô ra lệnh cho hàng xóm đưa cho mình cuộn giấy vệ sinh làm bằng thứ lụa nguyên chất nhất hay đối mặt với cơn thịnh nộ của cô?

 Dante biết câu trả lời cho những thắc mắc này sẽ không được giải đáp. Nhưng gã vẫn cứ cười. Đây sẽ là lần thứ hai tôi đánh bại cô.

Vặn mình tuột ra khỏi cặp vuốt của Griffon, gã đáp xuống nơi Trish ra lệnh cho chiến binh của mình, mái tóc bạc của gã bay phần phật. Cả hai nhìn nhau chằm chằm đầy thù hận.

Và rồi họ đánh nhau.

Trận đấu đủ hoàng tráng để được miêu tả bằng ngôn ngữ Trish thường dùng. Cô chắc sẽ nói mặt đất rung chuyển dưới chân ho. Lưỡi kiếm của họ va vào nhau tạo ra những loạt sấm chớp ầm ầm và những cơn lốc giữ tợn. Cô thậm chí sẽ còn tả cặn kẽ từng chi tiết thanh kiếm của họ một cách mĩ miều.

Trish sử dụng một thanh kiếm tên là Alastor, nó thấm đẫm sức mạnh siêu nhiên. Dante biết điều đấy vì gã cũng đã từng sử dụng nó. Nó tăng cường sức mạnh cho người sử dụng và cho phép Trish tạo những cú bổ mạnh mẽ trên không nhanh hơn và cuồng nộ hơn Dante có thể làm được nhiều.

Tức hơn nữa là thanh kiếm ấy còn cho cô khả năng bay lượn. Dante không nghĩ thế là công bằng nhưng gã vẫn làm vẻ can đảm như thường.

"Không tệ! Đánh đẹp đấy!"

Dante xoáy mạnh Rebellion nhưng Trish dễ dàng né được và đánh vào ngực gã.

"Thảm hại, thứ cặn bã yếu đuối! Mi tự hạ nhục bản thân bằng trò đùa giỡn của mình!" Trish cười khinh bỉ.

"Cô đùa tôi hả? Lúc nào cô cũng nói năng như thế sao?"

 Dante lảo đảo lùi lại, không thể tìm được điểm tựa trên mặt đất trước khi Trish lao tới đâm lần thứ hai. Gã lăn ra một bên, bực mình vì sức mạnh đặc biệt mà Alastor đem lại.

Cô ta mạnh hơn Trish mình đã đấu hồi trước nhiều.

"Mi dám sỉ nhục ta sao?"

"Kiếm đâu có quyết định ai là sẽ thắng cuộc. Kể cả mấy cái màu mè," Dante chế nhạo.

Gã tung một cú đá vòng cầu nhưng Trish cản lại nó và đáp trả bằng một cú đâm vào cổ gã. Dante cảm thấy mũi kiếm của cô lướt ngang qua không khí khi xẹt qua gã. Alastor lóe lên một tia chớp xanh lè giật thẳng vào yết hầu của Dante. Cơn sốc là tất cả những gì Trish cần để ra một đòn nghiêm trọng. Cô đá thẳng vào ngực Dante với một lực kinh hoàng. Gã đổ nhào về sau, thở hổn hển.

"Đồ đê tiện bất cẩn! Mi phí phạm thời gian của ta với thứ kĩ năng kém cỏi của mình.”

"Tôi đồng ý là một người đàn ông và đàn bà cần lăn lộn với nhau một lúc nữa trước khi đạt đến đỉnh," Dante nói một cách tươi rói.

"Sẵn sàng cho lần thứ hai chưa?"

Dante lao về phía Trish với tốc độ cực nhanh, Rebellion ngân lên với gã. Đối thủ của gã chỉ đơn giản nhìn gã đầy khinh miệt.

"Mi phí phạm thời gian của ta với hành động hấp tấp như thế!"

Trish khéo léo tránh thanh kiếm khổng lồ. Nhương trước khi chiêu thức kết thúc, Dante lôi Ivory ra và bắn một loạt đạn xối xả. Trish dùng Alastor làm trệch hướng chúng.

Dante lại vung kiếm, lần này Trish đã đoán trước đòn đánh đôi. Cô xoay người tránh lưỡi kiếm của gã và đập kiếm của mình xuống súng của Dante. Nhưng gã đã vứt bỏ vũ khí và rút tay lại. Đã quá trễ, cô ra đấy chỉ là hư chiêu. Dante dùng tay còn lại dí Ebony vào thái dương cô.

Nếu mình mà là cô ấy, mình sẽ gập người và chém.

Trish ngay lập lức gập người dưới loạt đạn và vung kiếm của mình lên. Nhưng bàn tay trống trơn của Dante giờ đã nắm lấy Rebellion cắt một đường sâu vào vai trái cô. Trish rống lên đau đớn và gục xuống đất.

Dante tiếp tục tấn công, không muốn bỏ phí cơ hội. Gã trút hết đạn của Ebony vào xương bánh chè của cô.

Hét lên vì đau, Trish dùng tay đẩy mình dậy. Chân cô có thể đã bị phế nhưng Dante biết cô vẫn có trở thành mối đe dọa đáng sợ nếu dùng sức mạnh của Alastor để bay lên không.

Gã không thể để điều đấy xảy ra.

"Kết thúc rồi, Trish.”

Dante nâng Ivory lên và nhắm thẳng vào trán cô.

"Thêm một lần nữa.”

Một tiếng súng đơn độc vang lên khắp chiến trường.

Beryl có thể nghe thấy nó từ vùng chiến trường đẫm máu của cô. Tiếng ồn lôi cô ra khỏi trạng thái mê man, phản xạ tự động của cô đã chiếm lấy quyền điều khiển trong lúc hỗn chiến.

Giờ thì cô đang nhìn xung quanh một cách ngạc nhiên. Những nữ chiến binh tóc vàng đã biến mất. Quân lính phe nổi lọan gãi đầu vì bối rối.

Beryl cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra những nhanh chóng phải bỏ ý định đó. Chẳng có gì là bình thường kể từ sau khi gặp gỡ Dante, và cô cho rằng bây giờ thì nó cũng chẳng bắt đầu bình thường nổi.

Cô ẵm khẩu súng trường yêu dấu trong tay vào cố tìm kiếm các hình dáng quỷ khổng lồ của Shadow và các thủ lĩnh kia hóa thành. Nhưng chính họ cũng đang mất tích.

Cuối cùng, cô tia thấy mái tóc bạc trắng của Dante đang tung bay trong làn gió cay xè thổi ngang qua chiến trường. Cô lao về phía gã, làm ngơ những tiếng rên đau đớn của phiến quân bị ngã xuống khi chạy qua.

Lúc cô tới được chỗ Dante, cô thấy gã đã cúi mình cạnh cơ thể bất động của một người phụ nữ rất đẹp. Cánh tay xếp chéo trước ngực và đôi mắt khép lại khiến cô có vẻ như đang say ngủ, nhưng Beryl biết cô ta đã chết nhờ vết máu dính trên mặt và quần áo của cô ta. Cạnh đầu cô ta, một thanh kiếm lớn được dựng lên như bia mộ cắm vào đất.

"Dante! Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?" Dante không trả lời.

Mặt gã không hề có dấu hiệu gì về sự giằng xé nội tâm.

Hình ảnh Trish nằm đấy yên nghỉ tạo lên một âm hưởng bất ngờ trong hắn. Kí ức về người mẹ bị sát hại của hắn trỗi dậy mà không thể kiềm lại, bị gợi lên bởi sự giống nhau đến kỳ lạ của bà với kẻ thù mà Dante mới giết.

Dante không thích làm kẻ giết người cũng như thích làm kẻ ngoài cuộc.

Beryl nhận thấy có gì đó không ổn.

"Ai vậy?" Cô rụt rè hỏi.

"Cô ấy là kẻ thù của chúng ta," Dante nói một cách đơn giản.

"Nhưng giờ thì cô ta chết rồi.”

Dante đứng quay lưng lại với cái xác.


"Đi thôi. Có người cần phải tiễn Mundus về cái địa ngục lão chui ra.”

[Novel] Devil May Cry Volume 2 - Giai đoạn 3 - Phần 2

"Đây đúng là cái tôi mong đợi từ con trai của Hắc Kị sĩ.” Beryl mỉa mai.

"Đương nhiên là anh sẽ nhập hội với đám quỷ rồi.”

"Đừng có nói kháy tôi. Tôi cũng chả hiểu chuyện gì đang xảy ra đâu.”

Shadow đã dẫn Dante đến một khu nhà gỗ tạm bợ trên lưng chừng núi, nơi gã và Beryl xuất hiện lần đầu. Beryl đã bị phát hiện bởi vài cấp dưới của hắn và bị đem tới đây trước khi Dante đến.

Shadow miêu tả toán quân bọn họ như là kẻ phản bội của Vua Địa Ngục, điều mà không Thợ săn Quỷ nào hiểu nổi. Các chiến binh của Shadow nhìn giống con người nhưng họ tỏa ra bầu không khí kì lạ khiến Dante và Beryl cảnh giác.

Shadow đã coi Dante như một vị khách danh dự và người cùng huyết thống với Nelo Angelo, kẻ tiêu diệt quỷ vương ở thế giới khác. Khả năng về việc Dante nói dối về nguồn gốc của mình dường như không hề được họ nghĩ đến.

Những con quỷ này thuộc dạng gì vây? Dante trầm ngâm.

Họ hiện đang ngồi nghỉ trong một nơi có vẻ là phòng họp. Shadow chỉ lãnh đạo một phe chiến binh; lúc đến khu đóng quân này, Dante đã phát hiện ra đám quỷ ở đây là một tập hợp đội quân bí mật từ vô số các bộ tộc khác nhau cùng hợp lại để chống lại Vua Địa Ngục.

"Một thế giới song song? Anh bảo tôi chấp nhận một câu chuyện thần tiên sao," Beryl càu nhàu.

"Phải.”

Dante cũng không chắc về nó lắm nhưng gã cũng chả còn ý tưởng nào khác. Thế là đủ cho gã rồi, nhưng Beryl thấy thật khó khăn khi chấp nhận mọi chuyện chỉ dựa vào mỗi niềm tin.

"Vậy thì anh còn tính ngồi đây bao lâu nữa? Nếu đây thật sự là một thế giới khác, chúng ta phải tìm cách để trở về.”

Beryl nắm lấy khẩu súng trường của mình một cách lo lắng. Cô đã rơi vào tư thế chiến đấu theo phản xạ, không thể thư giãn nổi trong sự kinh hoàng mơ hồ của thế giới song song.

"Chỉ có một việc thôi," Dante nói

"Chúng ta có thời gian để giải quyết một việc trước khi trở về nhà. Nếu Vua Địa Ngục vẫn còn sống ở đây, chúng ta phải tiêu diệt lão.”

"Tôi nghĩ anh giết Vua Địa Ngục rồi cơ mà.”

"Tôi chỉ nói thế.”

Thình lình, Dante vung Rebellion lên, đâm vào khoảng không cách vài phân phía trên đầu Beryl. Gã rút thanh kiếm về trước khi cô có thể mở mồm. Một con bọ cánh cứng màu lục đang ngọ nguậy trên mũi kiếm, rỉ dịch thể đen ngòm từ lớp vỏ bị vỡ. Con côn trùng kì khủng khiếp này to cỡ nắm tay.

"Đây là một gián điệp," Dante nói nghiêm túc.

" Vua Địa Ngục biết chúng ta liên minh với Shadow và những kẻ nổi loạn khác.”

"Thứ đấy là gì vậy?"

"Chỉ là một con bọ. Nhưng hãy nhìn cách nó lóe lên khi bị tôi lật này. Nó được tắm trong sức mạnh của Mundus và giờ thì phục vụ như là tai mắt của lão.”

Dante vẩy con bọ đã chết kia xuống đất và đứng dậy.

Cử chỉ này lại khiến Beryl nhớ đến bức tranh minh họa về Sparda. Dante có sức mạnh và sự tự tin của vị chiến binh huyền thoại nhưng nó lại vô cùng cân bằng với sự vụng về khác lạ. Cô ngưỡng mộ tính gan lì và khả năng giữ bình tĩnh kể cả khi bị đưa đến vùng đất xa lạ này của gã. Dù không cô bị hấp dẫn bởi Dante, gã vẫn có một sức thu hút không bàn cãi được.

Không ai biết vì sao Sparda đã chống lại Vua Địa Ngục. Có lẽ câu trả lời nằm trong Dante.

"Đừng có tìm cách soi mói quá khứ của tôi khi chúng ta ở đây.”

Dante rõ ràng là cũng nghĩ tương tự như thế.

"Nhưng không phải là tiễn Mundus vào quên lãng một lần nữa sẽ hay lắm sao?" Shadow đi vào trong căn phòng và quỳ gối trước mặt Dante.

"Các thủ lĩnh khác đã tề tựu đông đủ. Mời đi đường này.”

Dante tra Rebellion trở lại trong vỏ và tiến ra cửa.

"Đừng làm thế nữa," gã nói một cách miễn cưỡng.

"Đấy không phải là điều tôi thích."

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

"Đấy là tóm tắt cho hoàn cảnh hiện tại, thưa ngài.”

Shadow đã tóm lược lịch sử của phiến quân và vị trí chiến lược của nó, thỉnh thoảng dừng lại để cho các thủ lĩnh kia bổ sung thêm. Năm người đàn ông ngồi vòng quanh Dante và Beryl. Họ nhìn giống như một người thường trừ việc có thể hình của một đấu sĩ và phát ra cảm giác hung tợn.

"Vậy là anh tôi-" Dante kịp ngắt lời.

"Vậy là Nelo Angelo đã chết.”

Theo lời Shadow, chỉ huy của họ đi đấu tay đôi với Vua Địa Ngục và đã không sống để mà kể lại. Điều này đối lập với kí ức của Dante. Gã đã giết Nelo Angelo trong một cuộc đấu tại thế giới loài người. Nhưng đấy là thế giới khác với những luật lệ khác.

Dù có nghĩ gì, nét mặt của Dante cũng không biểu lộ ra.

"Phải," Shadow xác nhận.

"Ngài ấy đã chết được vài năm, nhưng quân nổi loạn chúng tôi vẫn tiếp tục tập hợp.”

"Để lật đổ Vua Địa ngục, phải rồi.”Dante gật đầu ra vẻ hiểu biết.

"Vậy giải thích cho tôi điều này. Nếu các người đã đối chọi lại với Mundus từng đấy năm, tại sao vẫn chưa làm được điều gì? Các người có đủ sức mạnh để thành lập một chính quyền độc lập.”

Shadow nhướn một lông mày lên đáp trả.

"Vậy là ngài hiểu rõ mức độ sức mạnh của chúng tôi?"

"Tôi có thể thấy nó rõ như ban ngày. Kể cả khi các người mạng hình dạng con người yếu đuối"

"Tôi hiểu rồi. Ngài có một sự hiểu biết thật sâu sắc, đúng như mong đợi từ em trai của lãnh tụ vĩ đại.”

Với điều đó, bốn gã còn lại ngồi xung quanh Dante, vỗ tay và cười đầy ý nhị. Shadow giới thiệu từng người một trong số họ.

Phantom là một người đàn ông thấp lè tè nhưng có lập trường hừng hực lửa cháy bỏng hơn tất thảy.

Blade mỏng mảnh như chính cái tên của mình, với đôi mắt lấp lánh sự thông thái.

Dante thấy Griffon khá giống Shadow, dù anh ta che mái tóc của mình bằng một chiếc mặt nạ chiến rất bắt mắt.

Frost tỏa ra một bầu không khí lạnh lẽo dường như dè bẹp mọi dấu vết tình cảm.

Dante ngay lập tức nhận ra mình đang ở trước mặt bốn kẻ cực kì đặc biệt.

"Ngài hỏi vì sao chúng tôi lại tập hợp lại để lật đổ Mundus.”

Shadow tiếp tục cuộc giới thiệu bằng cách quay trở lại chủ đề.

"Chúng tôi chiến đấu vì danh dự cho người lãnh tụ đã ngã xuống của chúng tôi Nelo Angleo và ngài Hắc Hiệp sĩ Sparda đầy bi kịch.”

"Bi kịch?"

 Shadow và những thủ lĩnh khác nhìn nhau một cách ngập ngừng.

"Chủ nhân Sparda bị phản bội bởi loài người.”

Dante cảm thấy ruột gan đảo lộn.

"Tôi không hiểu.”

Phantom mở mồm nói lần đầu.

"Sparda là chiến binh duy nhất đủ can đảm để chống lại mưu đồ của Vua Địa Ngục đối với thế giới loài người.”

Rõ ràng đây là một câu chuyện vẫn còn đè nặng trong trái tim tất cả những chiến sĩ đang có mặt tại đây.

"Một số nhân loại đã sớm thuần phục quỷ vương. Chúng lừa dối và đánh thuốc độc Chủ nhân Sparda. Ngài ấy bị tê liệt khi chúng đem ngài dâng lên cho Mundus như một lễ vật.”

"Không đúng!" Beryl thốt lên.

"Tôi biết truyền thuyết này! Loài người đã giúp Sparda chống lại Vua Địa Ngục.”

"Lịch sử diễn ra khác đi trong thế giới của cô," Blade nhắc nhở.

Những đường nét lầm lì trên khuôn mặt của anh ta dường như bị dày vò trong thoáng chốc.

"Chủ nhận Sparda bị xử tử sau khi con người đưa ngài cho Mundus. Năm chúng tôi đã lập lời thề sẽ trông nom vợ và hai con trai của ngài ấy.”

Căn phòng rơi vào im lăng khi Dante và Beryl tiếp nhận thông tin. Câu chuyện đã khiến họ bàng hoàng theo cách khác nhau. Cái ý nghĩ loài người phản bội Sparda khiến Beryl bị sốc.

Dante nhìn về phía góc phòng phía xa, ánh mắt đanh thép và kẽ lẩm bẩm một từ duy nhất:”Mẹ.”

Nếu Shadow có nghe thấy, anh ta cũng không tỏ vẻ gì cả.

"Chúng tôi được tạo ra bởi Mundus như là người cai quản vùng thuộc địa này. Chúng tôi vốn là kẻ thù không đội trời chung của Sparda. Nhưng vợ ngài ấy khiến chúng tôi bối rối. Bà ấy chỉ là một con người bình thường, nhưng vẫn có thể sánh ngang hàng với Sparda. Sự bao dung độ lượng của bà đã cho chúng tôi sức mạnh để tiếp tục đến giờ. Bà đã sinh ra Nelo Angelo, lãnh tụ vĩ đại của chúng tôi."

Những kí ức không rõ hình dạng xuất hiện trong tâm trí Dante. Mẹ gã lúc nào cũng là mẹ của gã, dù ở thế giới nào đi chăng nữa. Gã nhớ đến nụ cười ấm áp của bà và vô thức siết lấy chiếc dây chuyền lưu niệm lúc nào gã cũng mang theo mình. Kể cả bây giờ, Dante vẫn có thể dễ dàng trở lại những buổi chiều thời thơ ấu, nằm cuộn mình trong lòng bà mỗi lần nhắm mắt lại.

Bà là một phụ nữ rộng lượng, người lúc nào cũng đón nhận cuộc sống mà không chút phán xét và vì thế bà đã được anh hùng của quỷ giới thừa nhận. Bà và Sparda đã yêu nhau và sinh ra hai đứa con. Dante thích nghĩ rằng bà cũng đã cho Sparda chút bình yên trong tâm hồn sau một cuộc đời đầy tranh đấu.

"Đấy là tất cả mọi chuyện," Shadow nói.

"Tôi xin lỗi, Chủ nhân Dante.”

Dante giật mình tập trung lại và nở nụ cười thường trực của mình.

"Thôi, ít nhất ta cũng biết là tôi và các người ngồi chung một thuyền.”

Dante biết năm vị thủ lĩnh sẽ không thể dẫn quân đi đánh Mundus. Lão quỷ vương đó quá cẩn trọng và quá thông minh để tạo ra những tên tay sai mạnh hơn mình. Một trận đấu truyền thống sẽ là tự sát, đấy chính là lý do vì sao phiến quân lại ẩn mình trong những ngọn núi thay vì tham gia vào các chiến dịch. Nếu muốn thắng, họ sẽ cần một nhân tố hoàn toàn ngẫu nhiên khác mà Vua Địa Ngục không bao giờ ngờ tới.

Nhưng không ai trong số các thủ lĩnh nhờ Dante giúp. Họ đã quá vui sướng vì gặp được em trai của Nelo Angelo để mà nghĩ đến bất cứ việc gì hơn là tiếp đãi vị khác danh dự một cách đàng hoàng. Dante cũng chưa đề xuất kế hoạch chiến đấu và Beryl vẫn còn quá sốc để mà giục gã liên minh với họ.

Không phải lần đầu tiên, căn phòng rơi vào im lặng. Dante phá vỡ sự yên tĩnh.

"Có vẻ chúng tôi bị đưa đến thế giới của các vị bằng một công cụ ma thuật gọi là Tượng Beastheads. Nó có sức mạnh để dịch chuyển con người qua các chiều không gian khác. Ai biết nó còn có thể làm được gì nữa?"

Dante nhìn từng người trong số năm người ở đây một cách chăm chú.

"Bức tượng đó đã lọt từ quỷ giới đến thế giới chúng tôi từ thời viễn cổ. Có lẽ lão Mundus của các vị cũng có một bức tượng như thế. Các vị có biết cái tôi đang nói đến không?"

 Những chiến sĩ đưa mắt nhìn nhau đầy ý vị.

"Nếu biết điều gì thì đừng giấu tôi," Dante khẩn khoản.

"Tôi nói nghiêm túc đấy.”

"Vâng," Frost tiến tới trước một cách đầy thận trọng.

"Chúng tôi biết về bức tượng Beastheads. Lấy được nó thì vô cùng khó khăn. Nó nằm sâu trong trung tâm vương quốc của Mundus. Ngài có thể tiến vào cung điện đó qua thành trì của quỷ vương trong thế giới ngài. Bức tượng sẽ nằm tại trung tâm cung điện.”

"Rõ ràng đấy là phòng chứa ngai vàng,"

Dante đảo mắt.

"Lúc nào cũng là phòng chứa ngai vàng. Đấy là tất cả những gì ta cần biết. Anh rất có ích đấy.”

"Ngài định làm gì?" Dante nhún vai.

"Tôi không thể ở lại đây. Tôi còn phải trả đám hóa đơn ở nhà và nếu tôi không khẩn trương về, thì sẽ bị điếc cả tai vì mấy cô nàng lúc nào cũng kêu tôi đi hẹn hò. Tôi đoán mình sẽ phải tiêu diệt nốt Mundus ở thế giới này. Nghe này, có điều này tôi cần hỏi mấy vị.”

Một nụ cười tinh quái hiện ra trên mặt Dante. Gã rướn người phía trước một đầy bí hiểm, choàng tay lên lưng hai chiến sĩ gần mình nhất.

"Tôi chuẩn bị đi đập Vua Địa Ngục. Một lần nữa. Mấy người sẽ hỗ trợ cho tôi chứ?"

◊   ◊   ◊   ◊   ◊

"Láu cá lắm.”

Đấy là điều đầu tiên phát ra khỏi miệng Beryl một khi họ trở về phòng. Lời đề nghị của gã đã kéo cô ra khỏi cơn bần thần.

"Sao anh không giải thích cho họ hiểu vì sao chúng ta lại thật sự cần Beastheads là được? Sao anh phải nói dối?"

“Cuối cùng thì kết quả cũng giống nhau thôi. Làm kiểu này thì vui hơn.”

Dante đang mải tập trung vào lau chùi súng của mình. Ebony và Ivory được tháo tung thành từng mảnh, gã lau chúng một cách ngẫu nhiên bằng một miếng gạc tẩm dầu.

Beryl ngã uỵch xuống sàn vì kinh tởm.

"Anh có thắng nổi quỷ vương không?"

"Ai mà biết?" Dante nhún vai.

"Lão Mundus này có thể còn mạnh hơn kẻ tôi đã giết, nhưng tôi cũng đâu còn là tôi ngày trước. Bảo cô này - tôi đang mong ngóng chuyện gì sẽ xảy ra.”

"Tôi không nghĩ anh nên dửng dưng với việc đến thế.

Nếu chúng ta thua, ta sẽ không thể về nhà được nữa. Nếu lão quỷ vương đấy ăn thịt anh hoặc làm gì đó, tôi sẽ phải giết lão thay anh.”

"Ô, hay đấy nha," Dante mỉa mai.

"Sao cô không đi xử lý mọi việc trong khi tôi ở lại đây nghỉ ngơi nhỉ.”

Beryl thở hắt ra bực dọc. Dante rõ ràng là không trong tâm trạng nghiêm túc. Cô không rõ liệu điều gì đang diễn ra trong đầu gã, và cô sợ rằng mình đang không tự lo cho bản thân mình được. Cô lôi khẩu súng trường của mình ra và bắt đầu tháo dỡ nó để lau chùi.

Trong thế giới này, chính loài người đã tiêu diệt Sparda. Tiết lộ này vùi sâu vào trong tâm khảm của cô. Cô biết có những người do quá yếu đuối mà biến thành quỷ dữ.

Bức tượng Beastheads khốn khiếp đã đầu dộc cha cô và giờ thì nó đã kéo Beryl vào một thế giới song song kì lạ. Liệu món đồ quỷ quái đó tàn phá chủ nhân loài người của nó? Hay nó chỉ là một tấm gương phản chiếu bản chất tự nhiên của họ?

Những kẻ phản bội Sparda là đồ hèn nhát. Chúng ta không thế; mình và Bố không giống vậy.

Beryl và Dante ngồi trong yên lặng một lúc lâu, tay lau chùi vũ khí của mình với sự chuẩn xác một cách tự động, cả hai đều chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Đây là khoảng khắc bình yên đầu tiên mà cả hai đã tận hưởng kể từ khi đến thế giới mới này.

Beryl tự hỏi điều gì đang diễn ra trong đầu bạn đồng hành của mình.

"Có tấn công! Chúng ta đang bị tấn công!"

Dante và Beryl bật dậy khi nghe thấy tiếng thét chói tai. Beryl chạy ra phía cửa sổ. Cái cô thấy khiến cô choáng váng. Một gợn sóng nhấp nhô màu vàng kim bao phủ vùng đất. Mất một lúc để Beryl nhận ra cái cô đang nhìn. Hàng trăm người phụ nữ tóc vàng đang lao lên dốc núi, ập vào khu trại như thể một cơn sóng thần.

"Chuyện gì đang diễn ra?"

“Đây đúng là hoàn hảo!"

Dante ra tới xem khung cảnh cùng Beryl.

"Tôi đang mong có người đến chơi cùng!"

 Gã cười toét miệng trước người đồng đội đang kinh ngạc rồi nhảy ra khỏi cửa sổ.

Ngay khi chân gã chạm đất, đám người tóc vàng đồng loạt quay ra nhìn Dante. Beryl nhận thấy mỗi kẻ đều cầm một thanh kiếm đen và mang biểu cảm đầy khát máu.

Dante không thèm để ý đến những người phụ nữ này. Thay vào đó, gã tập trung vào một bóng người đơn độc đứng đằng xa. Một người phụ nữ đứng trên mỏm đá, cao hơn hắn đám đông các chiến binh đang bao quanh cô ta. Cô ta có dáng vẻ của một chỉ huy và đang nắm một thanh kiếm khổng lồ nhìn rất giống Rebellion. Beryl ít ngạc nhiên vì cảnh này hơn là vì một từ duy nhất mà Dante nói ra.

"Trish?"



Kẻ đó dường như nghe thấy câu hỏi bất chấp khoảng cách rất xa chia cách giữa Dante và cô ta. Người phụ nữ chỉ thanh kiếm của mình vào chiến binh tóc bạc. Trước hiệu lệnh đấy, quân đoàn tóc vàng lao vào tấn công Dante.